Chương 24: Ba có thể cân nhắc thử với chú ấy một lần

Edit: Rea

—————

Lục Tri cũng không biết mình đã ngất bao lâu, mơ màng tỉnh lại thì thấy Hạ Kiến Vi ngậm một điếu thuốc ngồi trên ban công, anh không châm điếu thuốc kia lên mà chỉ ngậm nó như vậy. Gió đêm thổi lướt qua mái tóc đen của anh, ánh trăng mông lung rọi xuống đầu vai anh, phủ cho anh một lớp mạng che mặt thần bí.

Đây là lần đầu Lục Tri nhìn thấy Hạ Kiến Vi lộ ra vẻ mặt này, trên mặt anh không hề có ý cười dù chỉ một chút, giữa mày giãn ra, nhưng khóe miệng lại rũ xuống, đôi mắt không hề chớp nhìn bầu trời đêm, Lục Tri nương theo tầm mắt anh nhìn về phía bầu trời đêm, trăng sáng sao thưa, không có gì có thể ngắm cả.

Trông anh rất khác so với mọi khi, vừa không vui vẻ cũng không tùy tiện, như một con chim bị nhốt trong lồng.

Dường như nhận ra Lục Tri đã tỉnh, Hạ Kiến Vi vừa quay đầu đã đối diện với ánh mắt của Lục Tri, Lục Tri thấy khóe môi anh nhếch lên, nở ra một nụ cười tươi, trong nháy mắt anh lại là Hạ Kiến Vi của thường ngày kia, mà người vừa rồi đây, giống như chỉ là ảo ảnh mơ hồ mà Lục Tri nhìn thấy khi vừa tỉnh dậy.

"Tỉnh rồi? Em thấy thế nào?" Hạ Kiến Vi đóng cửa sổ lại, chỉ chừa ra một khe hở nhỏ.

"Tôi không sao, làm phiền chú rồi." Lục Tri ngồi dậy, liếc nhìn đồng hồ trên tường.

Đã gần nửa đêm, Lục Tri nghĩ thầm, may mà mình không ngủ quên.

"Chú Hạ."

"Hửm?"

Lục Tri nhìn anh, ánh mắt trong veo, nói: "Sinh nhật vui vẻ."

Hạ Kiến Vi hơi mở to hai mắt, ngay sau đó nở một nụ cười dịu dàng, "Cảm ơn."

Bọn họ ở đây chơi đến chiều chủ nhật mới trở về thành phố, Hạ Kiến Vi đưa người đến cửa tiểu khu, lúc này trời đã tối, Hạ Kiến Vi bật đèn pha soi sáng đường về nhà cho Lục Tri.

"Chú Hạ, tạm biệt." Lục Tri vẫy tay với Hạ Kiến Vi.

Hạ Kiến Vi nhìn Lục Tri ngoài cửa sổ, chỉ chỉ cái túi ở ghế sau, rồi nói với cậu: "Ừm, trong số quà sinh nhật mà tôi nhận được thì đây là món tôi thích nhất, cảm ơn em, tôi rất vui."

Lục Tri không biết anh nói thật hay giả, là lời khách sáo của người lớn hay là lời thật lòng của Hạ Kiến Vi, nhưng khi mắt cậu và đôi mắt đen nhánh sáng ngời của Hạ Kiến Vi chạm nhau, Lục Tri bất giác muốn tin tưởng đối phương.

Vẫn như cũ đợi đến khi đèn nhà Lục Tri sáng lên, Hạ Kiến Vi mới lái xe rời đi.

"Mầm Mầm, con về rồi?" Lục Thâm mở cửa phòng đi ra.

Lục Tri đang đổi giày, "Vâng, ba đi ngủ đi."

Lục Thâm còn đang chấm bài thi nên lúc này còn chưa ngủ, hơn nữa Lục Tri vẫn chưa trở về, y cũng không dám đi ngủ.

"Ba còn chưa chữa bài xong, con đi tắm rồi nhanh ngủ đi, ngày mai còn phải đi học." Lục Thâm vỗ vai Lục Tri.

"Ba cũng nghỉ ngơi sớm một chút, hai mắt đều đỏ cả rồi." Lục Tri chú ý tới đôi mắt đỏ tơ máu của Lục Thâm, nhíu mày.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...