Chương 35: Hắn ngàn vạn lần không nên động đến người của tôi
Edit: Rea
—————
Hạ Kiến Vi càng lớn tuổi thì càng không thích nổi giận, nếu mấy năm trước anh mà biết có người đập phá quán của anh, xem chừng tên đó sẽ bị anh đánh cho bể đầu.
Hạ Kiến Vi xoay vô lăng, quay trở lại quán, trong quán là một đống hỗn độn.
"Có thấy chúng trông như thế nào không?"
Quản lý lắc đầu, "Bọn họ che kín mít, cầm gậy bóng chày đi vào đập, hoàn toàn không ngăn được."
"Mở camera lên xem xem."
Không thấy có vấn đề gì từ camera theo dõi, ít nhất là không thấy rõ mặt mũi ra sao, vừa nhìn là biết có chuẩn bị mà đến.
Hạ Kiến Vi gật đầu, "Có ai bị thương không?"
"Không có, nhưng lúc ấy có không ít khách, bị hoảng sợ không nhẹ." Quản lý quán miễn đơn cho khách ngay tại chỗ, còn tặng kèm một tấm thẻ hội viên.
"Được, tôi biết rồi, tôi gọi điện thoại đã." Hạ Kiến Vi cầm điện thoại đi ra ngoài.
"Alo, chú Ngô, là cháu, Kiến Vi đây, chỗ của cháu xảy ra chút chuyện." Hạ Kiến Vi nói chuyện điện thoại xong không bao lâu thì có cảnh sát tới.
Quản lý vốn thấy cảnh sát thì hơi sợ, nhưng khi thấy cảnh sát trưởng lại châm thuốc cho Hạ Kiến Vi, trong lòng cũng lập tức bình ổn lại.
Trong lòng Hạ Kiến Vi đại khái đã có manh mối, chuyện này hơn phân nửa là do Lư Ngư tìm người làm. Nếu đối phương nóng lòng tìm chết như vậy, anh cũng không ngại thành toàn cho gã một chút.
"Anh Lưu, chuyện này nhờ anh nhé, hôm nào mời anh ăn cơm." Hạ Kiến Vi đi ra cửa tiễn người, người nói chuyện với anh trông khoảng hơn ba mươi tuổi, nét mặt từng trải.
"Được, tôi biết rồi, ăn cơm thì không cần đâu, thằng nhóc cậu thành thật một chút là được." Người đàn ông được Hạ Kiến Vi gọi là anh Lưu phất tay.
"Đội trưởng, đây là công tử nhà ai mà lại để cục trưởng phải tự mình gọi điện tới thế?"
Lưu Trạch Dương rít hơi thuốc, ánh mắt có phần tối tăm không rõ, "Có nói cậu cũng không biết, sau này gặp thì khách sáo một chút là được, thằng nhóc đó không dễ chọc đâu."
Đương nhiên Hạ Kiến Vi không dễ chọc. Lúc Lưu Trạch Dương còn là một thanh niên ngơ ngác vừa mới đến cục cảnh sát bên này làm việc, thì Hạ Kiến Vi chính là khách quen của cục cảnh sát bọn họ, đi vào không tới nửa tiếng lại đi ra, không phải vì ẩu đả đánh nhau thì là vì tụ tập đua xe. Nhưng chú của người ta là cục trưởng cục cảnh sát, ai cũng không làm gì được anh.
Mấu chốt là tính tình của thằng nhóc này ngông cuồng, cặp mắt kia giống như sói trên thảo nguyên. Lưu Trạch Dương từng cho rằng sớm muộn gì trong tay Hạ Kiến Vi cũng sẽ có mạng người, đáng tiếc không qua mấy năm Hạ Kiến Vi đã tiết chế lại, hiện tại còn là ông chủ quán cà phê sách vô hại, gặp ai cũng đều có tác phong nhẹ nhàng, dáng vẻ tạo thiện cảm cho người khác.
Quán bị đập phá của Hạ Kiến Vi là quán cũ, nên anh dứt khoát thừa dịp này sửa chữa quán cũ lại một chút.
Dương Tinh Hà nghe nói quán của anh bị đập phá cũng tự mình đến đây xem, nhưng nhìn thấy bộ dáng không quá để tâm của Hạ Kiến Vi, nhất thời cũng có chút cạn lời, thật là hoàng đế chưa vội thái giám đã gấp.
Bình luận