Chương 39: Có trêu ghẹo tôi
Edit: Rea
—————
"Ừm, được, không phiền, thầy Lục cũng nghỉ ngơi sớm một chút."
Hạ Kiến Vi cúp điện thoại, quay đầu nhìn thoáng qua Lục Tri đang nằm ngủ say trên sô pha nhà anh. Nghĩ đến những lời tín nhiệm của Lục Thâm vừa rồi, anh bỗng cảm thấy lương tâm hơi bất an.
"Tri, tỉnh đậy nào, lên giường ngủ đi em." Hạ Kiến Vi lay lay Lục Tri đang ngủ ngon lành.
Lục Tri hoàn toàn không có bất kỳ phản ứng nào, Hạ Kiến Vi thở dài một hơi, vươn tay bế Lục Tri từ sô pha lên. Lục Tri thoạt nhìn gầy gò, nhưng tốt xấu gì cũng là một chàng trai mười bảy tuổi, sức nặng nên có vẫn phải có, cũng may thường ngày Hạ Kiến Vi có rèn luyện nên không đến mức bế cậu không nổi.
Bế Lục Tri vào trong phòng dành cho khách, cởi giày cho cậu, rồi lại dùng khăn lông ấm lau mặt với tay Lục Tri, lúc này Hạ Kiến Vi mới đắp chăn lên cho cậu.
"Ngủ ngon nhé." Hạ Kiến Vi nhẹ nhàng đặt lên trán Lục Tri một nụ hôn, nhỏ giọng nói.
Hôm nay Hạ Kiến Vi đã trải qua một đêm thật sự kích thích, anh có chút mỏi mệt cầm quần áo thay đi vào phòng tắm, dòng nước ấm áp cọ rửa cơ thể anh, nhớ tới nụ hôn ngây ngô mà nóng bỏng kia của Lục Tri, Hạ Kiến Vi vô thức đưa tay sờ lên môi mình.
"Shh..." Hạ Kiến Vi đã quên mình còn bị Lục Tri cắn một cái không thương tiếc, một chạm này vừa vặn chạm đến vết thương.
"Nhãi con."
Mặc dù mắng như vậy nhưng ý cười nơi khóe miệng Hạ Kiến Vi lại bán đứng tâm trạng tốt của anh.
Hạ Kiến Vi sấy khô tóc, cảm giác mình hơi khát, vì trong nhà có điều hòa nên Hạ Kiến Vi cũng không để ý nhiều mà để trần thân trên đi vào phòng khách, không ngờ vừa vặn chạm phải ánh mắt buồn ngủ mơ màng của Lục Tri.
Đầu óc của Lục Tri lúc này còn hơi choáng, nhưng xúc cảm nhẵn mịn ở tay lại làm da đầu cậu tê dại, tim đập gia tốc.
"Hạ... Chú Hạ? Sao chú lại ở đây?"
Ngực Hạ Kiến Vi vừa mới bị Lục Tri đụng phải, anh cảm giác nhiệt độ vừa mới hạ xuống của mình lại hơi tăng lên.
"Đây là nhà của tôi, em uống nhiều nên tôi không đưa em về nhà, tôi đã nói với ba em rồi, yên tâm đi." Hạ Kiến Vi kiên nhẫn giải thích.
Lục Tri gật đầu, "Cảm ơn ạ."
"Khát nước sao? Tôi rót nước cho em nhé." Hạ Kiến Vi tri kỷ hỏi.
Lục Tri lắc đầu, trả lời theo bản năng: "Tôi còn chưa uống sữa bò."
Vẻ mặt của Hạ Kiến Vi nháy mắt trở nên hơi vi diệu, anh biết Lục Tri thích uống sữa bò, nhưng không biết cậu còn có thói quen không uống sữa thì sẽ ngủ không yên.
"Xin lỗi, ở nhà tôi có thói quen uống một ly sữa bò trước khi ngủ." Lục Tri nghĩ đây là nhà của Hạ Kiến Vi, Hạ Kiến Vi vừa nhìn là biết không phải người thích uống sữa.
"Không sao, vừa hay nhà tôi cũng có, có điều bình thường tôi đều mua về để làm bánh ngọt." Hạ Kiến Vi đi đến trước tủ lạnh, cầm một hộp sữa bò ra hâm nóng cho Lục Tri.
Bình luận