Chương 7: Đồ người lớn bỉ ổi

Edit: Rea

—————

Chưa qua được mấy ngày đã đúng lúc đến Quốc Khánh, Hạ Kiến Vi và Lục Tri hẹn Quốc Khánh cùng nhau đi leo núi. Hạ Kiến Vi lấy máy ảnh của mình ra, định chụp thêm vài tấm ảnh của Lục Tri về.

Đến ngày hẹn, Hạ Kiến Vi dậy rất sớm, cố ý ăn diện một phen, lúc này mới cầm chìa khóa đi ra ngoài.

Anh lái xe đến tiểu khu nhà Lục Tri, vì đường hẹp vào không được nên anh đã gửi tin nhắn cho Lục Tri, ngồi trong xe chờ người, trong xe phát bài nhạc êm dịu, ngón trỏ của Hạ Kiến Vi thỉnh thoảng gõ nhịp trên vô lăng.

Không đợi bao lâu, cửa sổ xe đã bị gõ lên, Hạ Kiến Vi ngẩng đầu nhìn thì thấy đúng là Lục Tri, Lục Tri mặc một cái áo thun màu trắng, bên ngoài khoác áo khoác cao bồi màu lam nhạt, thoạt nhìn rất thoải mái sạch sẽ, thanh xuân tươi trẻ.

"Chú Hạ." Lục Tri lên xe lễ phép gọi Hạ Kiến Vi một tiếng.

"Có sớm quá không?" Hạ Kiến Vi lấy một cái túi ở ghế sau đặt vào trong ngực Lục Tri.

"Tôi có làm bữa sáng."

"Cảm ơn, ngày thường tôi cũng hay ra ngoài tầm này." Lục Tri mở túi ra, thấy bên trong đặt hai cái bánh sandwich được đóng gói rất đẹp, giống như bán trong cửa hàng vậy.

"Tôi nghe ba em nói em rất thích uống sữa bò nên có mua cho em một chai." Hạ Kiến Vi giải thích chai sữa để trong túi.

"Cảm ơn, làm phiền chú." Lục Tri ngồi trên ghế phụ mở gói bánh sandwich ra nếm một miếng.

Dư quang mắt Hạ Kiến Vi không khỏi nhìn chăm chăm vào Lục Tri.

Lục Tri dường như chú ý tới ánh mắt của Hạ Kiến Vi, lễ phép nói với anh: "Ăn rất ngon, chú Hạ ăn chưa?"

"Tôi ăn rồi, không khó ăn là được." Hạ Kiến Vi thở phào nhẹ nhõm.

Ngọn núi mà Lục Tri dẫn anh đến không phải là một danh lam thắng cảnh nổi tiếng gì, phong cảnh đều là thuần thiên nhiên không qua chạm khắc nhân tạo, khách sạn xung quanh chủ yếu lấy homestay làm chủ, đường đi cũng tương đối quanh co không mấy bằng phẳng.

Điều này dẫn đến việc mới sáng sớm bọn họ đã ra ngoài, nhưng khi đến nơi thì đã qua giờ cơm trưa.

"Tôi còn tưởng rất gần, đói bụng không? Chúng ta nhanh tìm chỗ ăn trưa thôi." Hạ Kiến Vi quay đầu hỏi Lục Tri.

"Vẫn ổn ạ, không đói lắm, đường đến bên này hơi quanh co , chờ đoạn sau đường sửa xong sẽ gần hơn." Lúc trước Lục Tri có đến đây với bạn học, khi ấy đã cảm thấy phong cảnh nơi này khá đẹp, non xanh nước biếc, là một nơi rất hợp để vẽ cảnh vật.

Sở dĩ lần này cậu đồng ý dẫn Hạ Kiến Vi đến đây cũng là vì ơn giúp đỡ lần đó ở quán bar.

"Đi thẳng về phía trước, đến homestay ở trong cùng là nhà bạn của tôi mở, tôi đã đánh tiếng với cậu ấy rồi, chúng ta có thể ở đó." Lục Tri chỉ hướng đi cho Hạ Kiến Vi.

Hạ Kiến Vi nhân cơ hội liếc nhìn Lục Tri một cái, quả nhiên không ngoài dự đoán của anh, sở dĩ Lục Tri đồng ý dẫn anh tới đây hơn phân nửa là còn mang ơn, ngay cả chỗ nghỉ chân cũng đã sắp xếp ổn thỏa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...