Chương 91: Ngủ ngon nhé bé cưng

Edit: Rea

—————

Hạ Kiến Vi tỉnh dậy từ trong giấc mộng, đã qua ba giờ chiều, đầu óc anh có hơi choáng váng, mơ mơ màng màng vươn tay lấy điện thoại, ngờ đâu lại chạm phải một người sống lớn, dọa anh giật nảy mình.

"Mầm Mầm?" Hạ Kiến Vi nương theo ánh sáng lờ mờ nhìn thấy người nằm bên cạnh mình là Lục Tri, lúc này mới chợt nhớ ra Lục Tri đã trở về.

Lục Tri đưa tay kéo anh vào lòng, cằm cọ trên đỉnh đầu anh, giọng nói trầm thấp dễ nghe vang lên bên tai anh: "Ừm, chú bị cảm."

Hạ Kiến Vi phát hiện quả thật cổ họng của mình không thoải mái lắm, phỏng chừng là bệnh cảm lúc trước còn chưa khỏi hẳn, hiện tại lại có chút nặng thêm.

"Không sao, chỉ là cảm nhẹ thôi, tôi có uống thuốc." Hạ Kiến Vi ôm Lục Tri thủ thỉ nói với cậu.

Lục Tri lại gần muốn hôn anh nhưng bị Hạ Kiến Vi tránh ra sau, "Đừng để lây nhiễm cho em."

"Nghe nói con đường nhanh nhất chữa khỏi bệnh cảm chính là lây bệnh cho người khác." Lục Tri vừa dứt lời bèn hôn lên.

Có khả năng Hạ Kiến Vi hơi sốt nhẹ, nhiệt độ trong khoang miệng anh cũng cao hơn bình thường một chút.

"Ưm..." Hạ Kiến Vi đẩy ngực cậu, Lục Tri nắm lấy tay anh đặt lên ngực mình.

Xoay người đè Hạ Kiến Vi dưới thân, nhiệt độ trong miệng Hạ Kiến Vi rất cao, đôi mắt còn hơi ửng hồng, trông quả thực có chút đáng thương.

Không khí vừa đúng lúc, hai người đang định "làm một trận lớn" thì bỗng nhiên bụng Hạ Kiến Vi phát ra hai tiếng "ọt ọt" kháng nghị.

Hai người hôn đến sắp cởi quần đồng thời dừng lại, Hạ Kiến Vi hiếm khi cảm thấy có chút thẹn thùng, ôm lấy cổ Lục Tri rướn lên hôn cậu.

"Ọt ọt..."

Lục Tri bật cười, mổ cái chóc lên môi anh, "Em đi nấu cơm."

Hạ Kiến Vi vội vàng ôm cổ cậu, "Đừng đi, không làm thì ghẹo làm gì."

Lục Tri nhéo mũi anh, "Ghẹo chơi, là em không tốt, quên chú còn đang bị bệnh."

"Cái gì mà ghẹo chơi, đã ghẹo thì phải chịu trách nhiệm dập lửa, bệnh cảm cỏn con không tồn tại." Cả người Hạ Kiến Vi gần như đều treo trên người Lục Tri, Lục Tri nhéo cái mông cong vểnh của anh một cái.

"Nghe lời."

Lục Tri đứng dậy đi vào phòng bếp, Hạ Kiến Vi ủ rũ nằm trên giường, đắn đo không biết có nên tự xử một chút hay không, nhưng lại nghĩ tới lần trước là do mình đi ngủ sau khi giải quyết mới dẫn tới bệnh cảm đến bây giờ còn chưa khỏi, quả thực có bóng ma tâm lý.

Tài nấu nướng của Lục Tri thật ra rất bình thường, nhưng Hạ Kiến Vi lại rất thích ăn đồ ăn cậu làm, có một loại hương vị gia đình, mặc dù không hoàn mỹ nhưng rất ấm áp.

Nhưng mỗi khi hai người họ đều rảnh rỗi, Hạ Kiến Vi sẽ đích thân xuống bếp nấu rất nhiều món ăn, còn sẽ nướng bánh rồi cùng trang trí bánh kem với Lục Tri, trây trét kem ra khắp nơi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...