Chương 94: Đêm dài tĩnh lặng, mọi thứ đều tốt đẹp

Edit: Rea

—————

"Kỹ sư Lục, xin chờ một chút, bản thiết kế của anh đã vượt quá ngân sách của chúng tôi..." Người phụ nữ mang giày cao gót bước nhanh theo sau người đàn ông, đuổi theo nói chuyện với cậu.

Người đàn ông có vóc dáng cao ráo, khí chất ngời ngời, mỗi một bước đôi chân dài sải ra đều khiến người phụ nữ phải tăng tốc mới có thể đuổi kịp.

Cậu mặc áo sơ mi màu trắng, trên tay vắt một chiếc áo vest màu đen, trên cổ tay trái là một chiếc đồng hồ màu bạc, chiếc nhẫn trên ngón áp út lộ ra khi cậu nâng tay lên xem giờ.

Người đàn ông đi đến trước thang máy rốt cuộc cũng dừng bước, cậu nghiêng đầu nhìn về phía người phụ nữ, lộ ra nửa bên mặt tuấn mỹ sắc bén.

"Các người muốn đạt tới hiệu quả này nhưng lại muốn ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu hốt được một khoản lớn, nào có chuyện tốt như vậy."

Giọng nói của cậu như rượu nguyên chất thơm ngon, êm dịu dễ nghe, nhưng lời nói ra lại không có một chút tình cảm.

Người phụ nữ bị lời nói thẳng thắn của cậu làm cho mặt nóng bừng, cô bất an giật giật ngón tay, còn muốn nói gì đó nhưng thang máy đã đến, Lục Tri bước nhanh đi vào, lạnh nhạt xa cách nói với cô: "Nói với giám đốc Lưu của các người, một là từ bỏ độ cao này, hai là lấy ít hơn một chút, hoặc là đi tìm người khác, tóm lại là tôi không làm được. Tôi còn có việc, chiều nay sẽ không tiếp điện thoại."

Người phụ nữ xấu hổ đứng bên ngoài thang máy nhìn cậu rời đi. Giám đốc Lưu chính là vì người khác không làm được nên mới cố ý tìm tới kỹ sư Lục, bảo giám đốc Lưu đi tìm người khác là không có khả năng, xem ra chuyện này phải bỏ ngỏ rồi.

Cô không thể không lấy điện thoại ra thông báo với cấp trên, "Alo, giám đốc Lưu, kỹ sư Lục nói không đồng ý sửa gì cả..."

Lục Tri đến bãi đỗ xe lấy xe, hôm nay là sinh nhật của Diêm Tĩnh Xu, con gái của Diêm Hồng Phi, và cũng là ngày Hạ Kiến Vi đi công tác về, bây giờ cậu phải ra sân bay đón Hạ Kiến Vi.

Lúc này đã gần hai giờ, Lục Tri còn chưa ăn cơm trưa, cậu ghé qua cửa hàng bánh ngọt đặc biệt mua loại bánh Hạ Kiến Vi thích ăn, rồi lại mua một hộp sữa bò với cơm nắm ở cửa hàng tiện lợi.

Lục Tri không chờ bao lâu đã thấy Hạ Kiến Vi kéo vali từ sân bay đi ra, tóc của anh hơi dài hơn, tùy ý buộc bằng dây chun sau đầu, thắt một cái bím tóc nhỏ, dù đã gần đến tuổi tứ tuần nhưng lại không nhìn ra chút nào, đi bên cạnh Lục Tri giống như hai anh em vậy.

Lục Tri đi lên đón anh, tự nhiên nhận lấy vali trong tay anh, "Đã ăn trưa chưa?"

Lục Tri kéo vali của Hạ Kiến Vi, Hạ Kiến Vi dùng tay rảnh kia dắt tay Lục Tri, "Có ăn một chút, cơm trên máy bay quá khó ăn."

"Em có mua bánh ngọt cho chú, lát nữa ăn một ít lót bụng, về nhà nấu cơm cho chú."

"Cục cưng, em thật tốt." Hạ Kiến Vi thật sự muốn hôn cậu, nhưng đang ở nơi công cộng nên cuối cùng anh vẫn nhịn sự xúc động này xuống.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...