Chương 10: Phần 1- Chương 10: Mở chân ra cho Tống Căng bôi thuốc

Áp lực đột ngột khi Tống Căng tiến sát khiến Tô Thanh theo bản năng cứng họng, không thốt nên lời, chỉ có thể ngơ ngác ngẩng đầu nhìn đối phương.

Vì đang lên cơn sốt nên gương mặt cậu đỏ ửng, cả khóe mắt cũng lấp lánh nước.

Ánh mắt ấy mang theo vẻ ngây thơ như nai con nhìn người, lại khiến người khác có cảm giác như đang bị vô tình quyến rũ.

Tô Thanh khẽ nhíu mày. Cậu muốn né tránh bàn tay đang nắm lấy cằm mình, nhưng lại không dám.

Cậu sợ hành động đó sẽ chọc giận đối phương. Dù sao thì Tống Căng còn khiến cậu thấy áp lực hơn cả ba ruột mình. Khí chất Alpha ở vị thế cao toát ra từ toàn thân anh khiến Tô Thanh cảm thấy sợ hãi từ tận đáy lòng.

Đó là sức ép tự nhiên từ huyết thống Alpha thượng đẳng, đến cả Beta cũng khó mà thoát khỏi.

Tống Căng đưa tay nắm lấy cằm Tô Thanh, khẽ bóp nhẹ, lông mày hơi nhíu lại.

Dáng vẻ đáng thương này lại khiến dục vọng trong anh trỗi dậy. Ngay khoảnh khắc ấy, anh chợt hiểu ra vì sao hai đứa em sinh đôi lại đồng thời ra tay với người này.

Một người như vậy, nếu không đủ kiềm chế thì đúng là khó mà cưỡng lại nổi.

Ban đầu, Tống Căng còn tưởng rằng Tô Thanh là kẻ không biết xấu hổ, chủ động quyến rũ hai đứa em trai của anh. Nhưng giờ nhìn kỹ, anh mới nhận ra, rõ ràng là hai đứa kia chủ động ra tay trước.

Chỉ là, khi trong lòng vừa hình thành một giả định, Tống Căng với tư cách là một Alpha lại đột nhiên thay đổi suy nghĩ.

"Anh không phải tự nguyện." Tống Căng cố tình thăm dò.

Câu nói đó khiến toàn thân Tô Thanh cứng đờ.

Trong tình huống hoàn toàn không chuẩn bị trước lại bị người khác chạm trúng vết thương sâu nhất khiến cậu chỉ biết chết lặng.

Cậu không ngờ Tống Căng lại có thể đoán chính xác sự thật như vậy, càng không thể tin được rằng anh đã sớm biết chuyện đã xảy ra với mình.

Trong khoảnh khắc ấy, cảm giác xấu hổ và nhục nhã đan xen, như những lưỡi dao cứa ngược vào nhau trong lòng Tô Thanh.

Cậu nghĩ có lẽ mình sẽ bị xem như kẻ không biết giữ thân, hoặc tệ hơn là bị coi như người làm nghề thấp hèn.

Tô Thanh cụp mắt xuống, cắn chặt môi. Một chuyện khó mở lời như thế, cậu biết phải trả lời thế nào đây?
Dù là tự nguyện hay không, thì sự thật cũng không thể thay đổi. Những lời biện minh yếu ớt chỉ càng trở nên vô nghĩa. Sau một hồi do dự, cuối cùng Tô Thanh cũng khẽ bật ra một tiếng “Ừ” từ trong cổ họng.

Tống Căng nâng cằm cậu lên, ép cậu phải nhìn thẳng vào mắt mình.

“Từ giờ trở đi, khi nói chuyện với tôi, phải nhìn thẳng vào tôi.”

Giọng nói không mang theo bất kỳ sự thương lượng nào, như thể đang ra lệnh.

Tô Thanh bị ép đối mặt với ánh mắt của anh. Trong đôi mắt ấy không có lấy một chút cảm xúc, lạnh lẽo đến mức khiến người ta rợn người.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...