Chương 13: Phần 1 - Chương 13: Trực tiếp cắm vào khoang sinh sản
Tai Tô Thanh lập tức đỏ bừng, mặc kệ đối phương kéo tay mình.
Côn thịt giấu trong quần thật nóng, cách lớp vải cũng nóng bỏng tay. Cứ như vậy, cậu cũng có thể cảm nhận được thứ đó rất lớn.
Khi thứ đó được giải phóng khỏi quần, nó càng trở nên lớn hơn.
Thẳng tắp, gân xanh nổi rõ. Tống Triều đặt tay Tô Thanh lên côn thịt của mình, khàn giọng nói: “Thanh Thanh xoa xoa giúp tôi là được rồi.”
Tống Triều ngồi đối diện Tô Thanh, cằm đặt ở cổ Tô Thanh.
Không khí trong phòng đầy mập mờ, tiếng thở dốc trầm thấp của Tống Triều vang vọng bên tai Tô Thanh.
Tô Thanh bị tiếng thở của hắn làm cho vành tai đỏ bừng và nóng ran. Trong lòng không khỏi nghĩ, làm chuyện này lại thoải mái đến vậy sao?
Tầm mắt cậu khẽ dừng lại ở đôi tay mình. Côn thịt của đối phương đang được cậu nắm trong tay. Nó thô to đến nỗi một bàn tay cậu cũng cầm không xuể.
Thật khó tưởng tượng trước đây thứ to lớn như vậy lại tiến vào cơ thể cậu, còn cắm thẳng vào khoang sinh sản của cậu.
Tô Thanh lại hồi tưởng lại chuyện đã xảy ra ngày hôm đó, cơ thể trở nên có chút khô nóng. Những thay đổi trên cơ thể Tô Thanh đều bị Tống Triều nhìn thấy.
Xem ra Thanh Thanh cũng có cảm giác. Thứ đó của Tống Triều cứ thế mà càng cương cứng hơn khi cậu tưởng tượng.
Hắn cọ cọ cổ Tô Thanh, làm nũng:
“Thanh Thanh cho tôi hôn cái được không?”
“Ưm…?”
Tô Thanh còn chưa kịp phản ứng thì đã bị người hôn. Đôi môi mềm mại của đối phương dừng trên môi cậu, tỉ mỉ nhẹ nhàng hôn.
Hôn đến mức Tô Thanh choáng váng.
Đến khi Tống Triều xuất tinh xong, tay Tô Thanh đã tê rần.
Người kia chủ động dùng khăn ướt lau tay cho Tô Thanh. Làm xong những việc đó, hắn ngoan ngoãn rời đi.
Trong phòng chỉ còn lại một mình cậu. Tô Thanh mới vén chăn lên, kéo quần lót xuống, rút vài tờ khăn giấy lau khô chất lỏng chảy ra từ hậu huyệt.
Làm xong chuyện đó, cậu liền ngủ thiếp đi.
Đến nửa đêm, Tô Thanh bị cơn khát làm tỉnh giấc. Cậu bò dậy bật đèn phòng, phát hiện trong phòng không có nước.
Thế là, Tô Thanh nửa đêm thức dậy đi xuống tầng tìm nước uống, gặp được Tống Căng vừa mới về nhà.
Phòng khách tầng một chỉ bật đèn bếp, nhưng cũng đủ chiếu rõ người. Beta với đôi môi ẩm ướt, lấp lánh nước vì vừa uống xong, nhìn về phía Tống Căng.
Đối phương mặc một bộ vest xanh biển, trông khác hẳn lần trước từng thấy. Có lẽ vừa mới kết thúc một buổi xã giao nào đó nên nét mặt vẫn còn chút mỏi mệt.
Khi cậu đang nhìn người kia, đối phương cũng đang nhìn lại cậu.
Người nọ ngồi trên xe lăn, dáng người mảnh khảnh, nước da trắng trẻo. Trên người chỉ khoác một chiếc áo sơ mi dài ngang gối, cổ áo rộng để lộ xương quai xanh thanh tú cùng làn da trắng nõn nơi ngực.
Bình luận