Chương 19: Phần 1 - Chương 19: Câu dẫn
Vì quá thẹn thùng, tay cậu nắm chặt ống tay áo đối phương đến mức trắng bệch.
Tô Thanh cũng không hiểu nổi bản thân sao lại như vậy, muốn giữ người ta lại, thậm chí còn buột miệng nói ra lời như thế.
Nhưng giờ có hối hận cũng đã muộn, lời đã lỡ nói ra rồi.
"Anh đang quyến rũ tôi sao?" Tống Căng xoay người nắm lấy cằm cậu, hơi nâng lên, nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của đối phương.
Anh hơi khựng lại, ngọn lửa trong người càng bốc cháy dữ dội, dường như chỉ cần một cơn gió nhẹ lướt qua cũng đủ thiêu rụi anh hoàn toàn.
Nhưng anh vẫn cố nén xuống, bởi từ khi hiểu rõ lòng mình, Tống Căng đã quyết định sẽ không bao giờ làm tổn thương đối phương nữa.
Vì vậy, dù bị dục vọng thiêu đốt nhưng anh vẫn kiềm chế, không chạm vào người kia.
"...Tôi..." Tô Thanh nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của đối phương, khẽ mím môi, ánh mắt cụp xuống, không dám nhìn Tống Căng.
Phản ứng ấy khiến Tống Căng cảm thấy Tô Thanh đang từ chối.
Trước kia chính anh là người từng làm tổn thương Tô Thanh, nên giờ đối phương chán ghét anh cũng là chuyện thường tình.
Thế nhưng trong lòng Tống Căng lại thấy nặng nề khó chịu.
"Tôi đã nói rồi, nếu anh không muốn, tôi sẽ không động vào anh."
Nói xong, Tống Căng buông cằm người kia ra. Nhưng ngay lúc ấy, Tô Thanh đột nhiên nắm lấy tay anh, khẽ nói:
"Tống tiên sinh, có phải ngài chán ghét tôi nên mới nói như vậy không?"
"Tô Thanh."
Đây là lần đầu tiên đối phương gọi thẳng tên cậu. Tô Thanh bị dọa đến mức sống lưng cứng đờ, trong lòng nghĩ rằng mình đã khiến Tống Căng tức giận.
Bỗng cậu nghe thấy đối phương khẽ thở dài, giọng nói mang chút bất lực:
"Anh đang khảo nghiệm tính nhẫn nại của tôi sao?"
Tô Thanh mở to đôi mắt trong sáng, nhìn Tống Căng bằng ánh mắt vô tội. Khuôn mặt cậu trông ngoan ngoãn, nhưng cơ thể lại vô thức tỏa ra sức quyến rũ mê người.
Vẻ ngây ngô mà quyến rũ ấy khiến Tống Căng hận không thể lập tức ăn sạch người trước mặt.
"Anh không còn cơ hội để từ chối."
"A..."
Tô Thanh còn chưa kịp phản ứng thì đã bị đối phương đẩy ngã xuống giường, bên tai vang lên tiếng gió lướt qua.
Phía sau là tấm đệm mềm như bông. Alpha chống một tay vây cậu trong vòng tay, khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận rõ mùi pheromone từ cơ thể người kia, khiến Tô Thanh có cảm giác như mình đang bị bao phủ hoàn toàn trong hơi thở của Tống Căng.
Vì trên người Tô Thanh chỉ mặc áo ngủ, nên khi ngã xuống giường, dáng vẻ ẩn hiện dưới lớp vải mỏng cũng vô tình lộ ra, không giấu được gì.
Giữa hai chân Tô Thanh đã sớm tràn trề nước, dịch nhờn trong suốt theo cánh mông chảy xuống, làm ướt sũng ga trải giường màu đen bên dưới.
Bình luận