Chương 3: Phần 1 - Chương 3: Côn thịt Alpha tiến vào hậu huyệt nhỏ hẹp

Người con riêng kia chưa bao giờ trải qua chuyện chăn gối, giờ đây lại trưng ra bộ mặt khóc lóc thảm thiết, nước mắt làm ướt đẫm hàng mi.

Rõ ràng là hắn đã khiến đối phương ra nông nỗi này, vậy mà vẫn ngây ngốc hướng về hắn xin tha.

Người này mít ướt vậy, thật sự là Beta sao?

Cả phía trên lẫn phía dưới đều ưỡn ẹo chảy nước, thà nói giống một Omega làm từ nước thì hơn.

Tống Nguyên kiềm nén dục vọng, cúi người xuống, nhẹ nhàng hôn lên giọt nước mắt nơi khóe mắt đối phương, dịu dàng dỗ dành: "Anh trai đừng sợ, em sẽ nhẹ nhàng thôi."

Hắn vừa nói, động tác tay cũng không ngừng lại, ngón tay khuấy đảo trong hậu huyệt chật hẹp kia, phát ra tiếng nhóp nhép.

Âm thanh này càng khiến Tô Thanh cảm thấy xấu hổ. Phản ứng cơ thể quá xa lạ, xa lạ đến nỗi cậu chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời Tống Nguyên.

"Được... Vậy em nhẹ nhàng thôi nhé..."

Tống Nguyên kiên nhẫn nới rộng. Hiện tại đã có bốn ngón tay đi vào, hậu huyệt trở nên mềm mại và nóng ấm, đã có thể chứa được thứ đó của hắn.

Hậu huyện tiết ra nước dâm trong suốt, chỉ chốc lát đã làm ướt một mảng nhỏ ga trải giường.

"Chỗ này của anh trai mềm mại quá, giống Omega vậy."

Trong lòng Tô Thanh sửng sốt. Có một khoảnh khắc cậu hơi mừng thầm. Đối với người như cậu, nói cậu giống Omega đã là lời khen ngợi lớn nhất rồi.

Trong lòng tuy có chút vui sướng, nhưng ngoài miệng vẫn nói: "Em nói gì vậy chứ, anh là Beta, sao có thể là Omega được?"

À, hóa ra lại xem lời hắn nói là lời khen sao?

Đáng yêu thật.

Tống Nguyên thầm nghĩ trong lòng.

Vậy thì hắn sẽ không khách khí nữa.

Khoảnh khắc ngón tay vừa rút ra khỏi cơ thể, hậu huyệt ướt sũng theo bản năng co rút lại, tiết ra vài giọt chất lỏng.

Tô Thanh thế mà lại cảm thấy có chút trống trải, muốn thứ gì đó lớn hơn cắm vào.

Ý nghĩ này vừa mới lóe lên, đã bị Tô Thanh phủ quyết ngay.

Cậu không thể như vậy, như vậy là không đúng. Rốt cuộc không đúng chỗ nào, cậu cũng không biết.

Cho đến khi Tô Thanh cảm thấy có thứ gì đó chạm vào hậu huyệt, cậu cúi đầu nhìn xuống.

Đó là côn thịt giữa hai chân của Tống Nguyên, một thứ to lớn và thô như vậy, đang có ý định tiến vào cơ thể cậu.

Tô Thanh nhận ra điều này, sắc mặt lập tức trắng bệch. Nỗi hoảng loạn và sợ hãi không rõ nguyên do ập đến.

Một thứ lớn như vậy đi vào cơ thể cậu sẽ chết mất. Một chỗ nhỏ như vậy làm sao có thể đi vào được chứ?

Hơn nữa, làm như vậy là không đúng. Giữa bọn họ không thể làm chuyện như vậy.

"Không vào được đâu... Sẽ hỏng mất..."

Tô Thanh nắm chặt ống tay áo đối phương, nhỏ giọng kể ra sự thật. Cậu ngây thơ nghĩ rằng, làm như vậy đối phương sẽ buông tha cậu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...