Chương 104: Rơi xuống hang động dưới lòng đất

Edit: Phộn

––––––––––

Tỉnh dậy sau cơn mê, cả người Lâm Hân đều cảm thấy đau đớn.

Omega có cảm giác đau nhạy hơn bình thường rất nhiều, chỉ va đập nhẹ cũng đủ rơi nước mắt, Lâm Hân dựa vào ý chí siêu cường mới có thể chịu được đau đớn, tham gia các loại huấn luyện để tăng sức chiến đấu của mình.

Dù vậy cơn đau hiện tại trong cơ thể cậu vẫn hoàn toàn vượt quá phạm vi chịu đựng của cậu.

Xương cốt như gãy nát, nhói từ trong ra ngoài, toàn thân không thể cử động, trừ việc nỗ lực mở mắt thì tạm thời cậu không thể làm những động tác khác, chỉ có thể đợi cơn đau giảm bớt rồi lại kiểm tra tình trạng cơ thể sau.

"Tít tít~ Tiểu Hân ơi, bạn tỉnh rồi!"

!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !! 

Cái đầu tròn trịa của Thiên Cơ tới gần, bụng sáng lên để chiếu sáng cho Lâm Hân.

Lâm Hân chuyển động con mắt, nhìn Thiên Cơ đã biến về quả cầu mecha, khó khăn mở miệng, khàn giọng nói: "Đây là... đâu?"

"Dưới lòng đất." Thiên Cơ ở cạnh giải thích cho cậu, "Sau khi bắn pháo cao năng xong, chúng ta giết được rắn dây leo xác chết, nhưng trong khe núi rất kỳ lạ, từ trường hỗn loạn, nhiễu tới mức không chỉ mất kiểm soát trình điều khiển động cơ mà còn không thể duy trì hình thái của mecha."

Nhắc tới Lâm Hân mới nhớ.

Do mecha phân tách mà cậu lại không có đồ bảo hộ nên mới rơi trực tiếp từ trên cao xuống, may là ở dưới có sông ngầm nên mới thoát kiếp tan xương nát thịt.

"Chúng ta rơi xuống sông ngầm, bạn thì bất tỉnh, tui chỉ có thể ôm lấy bạn rồi cùng nhau rơi vào sông ngầm này, may là nước chảy không xiết nên tui kéo bạn vào bờ được." Thiên Cơ nói tiếp, giọng như muốn khóc, "Bạn hôn mê bốn tiếng rồi, tui lo lắm luôn ấy. Bạn có khỏe không? Có di chuyển được không? Hức!"

Lâm Hân điều chỉnh hô hấp, huy động tinh thần lực, nhưng mà căn nguyên tinh thần lại trống rỗng, tinh thần lực gần như đã bị tiêu hao hết.

Bạch Giải Thú ở trong Lục Mang Tinh Trận hiểu ý, ngẩng đầu truyền tinh thần lực cho cậu.

Sau khi được bổ sung, Lâm Hân đã dùng phương pháp mà quản gia Bạch dạy để truyền tinh thần lực vào tứ chi, dần dần cơ thể cậu hồi phục, đã có thể cử động.

Nuốt cơn đau, cậu miễn cưỡng ngồi dậy để kiểm tra cơ thể của mình.

Không gãy xương, cũng không có vết thương, ngón tay chạm vào mặt dây chuyền đeo ở trên cổ, cậu vô thức nắm chặt mà giãn mặt mày.

Dây chuyền có phong ấn khu sử thú cấp 6 của anh trai, vì lần này tham gia huấn luyện dã chiến, cậu không muốn thắng kiểu gian lận nên cậu đã ra lệnh cho Cầu, không có cậu triệu hồi thì không cho phép nó xuất hiện để hỗ trợ.

Khi rơi từ không trung xuống, cậu đã nghĩ đến việc triệu hồi Cầu nhưng thấy dòng sông bên dưới nên cậu cảm thấy mình có thể xử lý được nên đã bỏ qua chuyện cầu cứu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...