Chương 108: Phệ kỹ
Edit: Phộn
––––––––––
"Còn 100 mét nữa sẽ ra khỏi hang động."
Bụng của quả cầu mecha lơ lửng trên không trung phát sáng, nhắc nhở chủ nhân đang kiệt sức ở phía sau.
Lý Úc cõng Tôn Tiến Việt trên lưng, ngẩng đầu nhìn lối ra lấp ló ở phía trước, thở hồng hộc nói: "Tốt... tốt quá... lão Tôn này... chúng ta sắp được cứu rồi..."
Đã nửa tiếng trôi qua kể từ khi cậu tách khỏi Lâm Hân, nhưng chỉ nửa tiếng ngắn ngủi này cũng khiến lòng cậu dày vò không nguôi, nhiều lần muốn quay lại nhưng vẫn phải cố dằn lòng không được.
Lưng cõng lão Tôn đã cứng đờ lạnh lẽo, như ngọn núi lớn đè nặng lên vai khiến cậu lảo đảo, nước mắt cứ chảy rồi lại khô, khô rồi lại chảy, cứ như vậy mà đau khổ đi dọc theo dòng sông tối tăm, cuối cùng cũng tìm thấy lối ra.
100 mét, 90 mét, 80 mét, 50 mét...
Cậu nín thở, chạy như điên ra ngoài.
Ánh chiều tà hắt lên cơ thể cậu, gió chiều lạnh lẽo phả vào mặt, cậu hít sâu một hơi không khí trong lành, nhưng phổi lại không ổn lắm, ho khan một hồi.
Một lúc sau ngừng ho, đặt Tôn Tiến Việt trên lưng xuống đất, lấy thiết bị nhận dạng ra để liên lạc.
Không có tín hiệu?
Sao ra khỏi hang động dưới lòng đất rồi mà vẫn không có tín hiệu?
"Tiểu Bối, cậu biến hình được không?" Cậu hỏi quả cầu mecha.
Quả cầu mecha xoay ăng-ten trên đầu một vòng rồi tiếc nuối trả lời: "Không được, ở đây vẫn còn nhiễu từ trường."
Lý Úc khuỵu mạnh xuống đất, tuyệt vọng nhìn lên vách đá cao cả ngàn mét.
!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!
Không tín hiệu, không liên lạc được với huấn luyện viên, có nhiễu từ trường, mecha không thể biến hình, không biết bay.
Cái gì cũng không làm được thì cậu chạy trốn được cái tích sự gì?
Thà vậy chi bằng ở lại hang động cùng chiến đấu với Lâm Hân.
Cậu thà chết trận còn hơn là trở thành kẻ đào ngũ!
"Tít tít, phát hiện có ai đó đang trèo xuống từ vách đá." Quả cầu mecha lên tiếng.
Lý Úc hoàn hồn, lồm cồm đứng dậy, nhìn xung quanh: "Ở hướng nào? Có phải là huấn luyện viên không? Huấn luyện viên tới cứu sao? Ơi— ơi— em ở đây! Em ở trong này—"
Cậu phất tay, hét lớn, hét một hồi thì nhớ ra cái gì đó, vội vàng lấy đèn pin ở trong không gian ra.
Bật đèn pin lên, cậu vừa múa may chiếu nó vào vách đá vừa hét lên.
Lệ Phong sắp chạm đáy của khe núi ngẩng đầu hỏi Giang Trạch Nguyên ở phía trên: "Đội trưởng, cậu có nghe thấy ai hú không?"
"Có." Giang Trạch Nguyên bám vào một mỏm đá nhô ra, khó khăn quay đầu nhìn xuống dưới, thấy một ánh đèn nhấp nháy, "Ở dưới đó có người."
Bình luận