Chương 113: Thai giáo rất quan trọng!

Editor: Phộn

––––––––––

Lo lắng của Lâm Hân cũng không phải vô lý.

Đã gần nửa tháng kể từ khi hai người họ đánh dấu hoàn toàn, tinh trùng của Lý Diệu vẫn sống dai sống tốt, làm cho Lâm Hân mang thai ngoài ý muốn. Mặc dù trứng được thụ tinh đã lấy ra nhưng tinh trùng thì vẫn còn đó, vẫn sống bình thường.

Lý Diệu hiểu ý của cậu, bàn tay to đặt lên mu bàn tay của thiếu niên, cùng chạm vào bụng dưới của cậu.

"Đừng lo lắng."

Ngày đầu tiên chuyển đến đây, hắn đã hỏi qua bác sĩ Vệ.

Câu trả lời của bác sĩ Vệ là, cơ bản thì sẽ không mang thai.

Omega đang mang thai sẽ không động dục, và cũng không dễ mang nếu không động dụng, mặc dù em bé trong bụng Lâm Hân đã được lấy ra nhưng cơ thể chưa làm quen với việc kết thúc thai kỳ nhanh như vậy, sẽ có cơ chế bảo vệ riêng của nó, trong thời gian này, Omega sẽ không động dục, cũng sẽ không bình thường trở lại cho đến ba hoặc bốn tháng sau, đến khi cơ thể chấp nhận được rằng nó không mang thai.

Cùng thời điểm đó, tinh trùng trong tử cung của Lâm Hân cũng đã bị bài tiết ra ngoài hoặc là không còn hoạt động nữa.

!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !! 

Lý Diệu chuyển lời của bác sĩ Vệ cho Lâm Hân, cậu thở phào nhẹ nhõm.

Thấy lông mày của thiếu niên giãn ra, Lý Diệu nhìn chằm chằm vào quầng thâm dưới mặt cậu, hỏi: "Em ngủ thêm nhé?"

Cơ thể vừa thả lỏng, cơn buồn ngủ ập đến, Lâm Hân ngoan ngoãn nằm xuống, di chuyển sang phía bên kia giường, để trống một bên, buồn ngủ nhìn người đàn ông.

"Anh, ngủ với em."

Sao mà Lý Diệu từ chối được.

Hắn cởi áo khoác và ủng quân đội ra, nghiêng người nằm cạnh cậu, đắp chăn cho cậu.

Lâm Hân chủ động dúi mình vào lòng hắn, vươn tay ôm eo chồng, vùi mặt vào ngực, dụi dụi như chú mèo con, hít sâu một hơi, ngửi mùi linh sam tươi mát, từ từ thả lỏng.

Lý Diệu cúi đầu, đôi mắt vàng dịu dàng, cánh tay dài ôm lây thiếu niên, cho cậu cảm giác an toàn.

Lâm Hân nhắm mắt lại, ý thức dần mê man, nhanh chóng chìm vào giấc mộng trong vòng tay thân thuộc.

Thế nhưng, Lý Diệu biết, thiếu niên không hề ngủ ngon xíu nào, mấy ngày nay cậu sẽ đột ngột bật dậy giữa nửa đêm, cả người ướt mồ hôi như vừa mới tắm ra, hắn hỏi cậu gặp ác mộng sao thì cậu lại lắc đầu, vô cùng ỷ lại hắn, cố hết sức chui vào lòng hắn, thỉnh thoảng lại đặt tay lên bụng dưới, bất an mà nói mớ.

Rối loạn căng thẳng sau chấn thương.

Trận chiến trong hồi huấn luyện dã chiến kia đã tạo thành thương tổn lớn đối với vậu, thêm chuyện đứa nhỏ kích thích, làm xuất hiện lo âu, cáu kỉnh, bồn chồn, trầm cảm và những cảm xúc tiêu cực khác.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...