Chương 114: Cục cưng thích được ôm ấp
Editor: Phộn
––––––––––
"Phản ứng?"
Lý Diệu đứng cạnh bác sĩ Lâu, nhìn dữ liệu trên màn hình.
"Đúng vậy! Những chỉ số này thể hiện sự dao động tinh thần lực." Bác sĩ Lâu không giấu được sự phấn khích của mình, cảm thán nói: "Không hổ danh là con của Nguyên soái và phu nhân, gen rất mạnh, mới chỉ là phôi thai đã có thể tự sinh ra tinh thần lực. Quả nhiên chọn tới nơi này làm bác sĩ là chính xác, tôi phải mau mau ghi lại số liệu mới được."
Như được tiêm máu gà, ngón tay của anh bay lướt trên bàn phím ảo, miệng lẩm bẩm liên tục. Ghi chép xong, anh nhấn nút lưu, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện quay sang nhìn cặp đôi đang đầy vẻ hoang mang: "Hai người muốn hỏi gì sao?"
"Em có thể dùng tinh thần lực để giao tiếp với em bé không?" Lâm Hân háo hức hỏi.
!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!
"Về lý thuyết thì có thể." Bác sĩ Lâu trả lời, "Nhưng nếu thử ngay bây giờ thì có lẽ sẽ không có phản hồi. Đợi đến phôi thai phát triển đến tuần thứ 16, các cơ quan đã hình thành đầy đủ, thì hiệu quả mới rõ rệt hơn."
Mười sáu tuần, tức là khoảng bốn tháng, còn lâu lắm mới đến.
Lâm Hân chăm chú nhìn phôi thai bé nhỏ trong trụ kính, tưởng tượng ra dáng vẻ của con sau khi lớn lên.
Không biết sau này cục cưng sẽ giống mình hơn, hay là giống chồng hơn nhỉ?
Lý Diệu nói: "Thời gian tới làm phiền bác sĩ Lâu chăm sóc nhiều rồi."
Bác sĩ Lâu cười nói: "Rất hân hạnh."
Một đối tượng nghiên cứu quý giá như vậy, làm gì có chuyện thấy phiền chứ?
Lý Diệu nhìn thời gian trên thiết bị nhận dang, quay sang Lâm Hân: "Sắp mười giờ rồi, đi ngủ thôi."
Lâm Hân lưu luyến: "Em muốn nói chuyện với cục cưng thêm chút nữa."
Lý Diệu nhẹ gõ trán cậu: "Muộn rồi, cục cưng cũng muốn ngủ."
Bác sĩ Lâu nhướng mày trêu: "Có khi tinh thần lực dao động ban nãy là do em bé chê hai người nói nhiều quá đó."
Nửa phút sau, Lâm Hân bị Lý Diệu kéo đi ra khỏi phòng chăm sóc, cứ đi ba bước lại quay đầu nhìn một lần.
***
Trong phòng ngủ, Lâm Hân lơ đãng thay đồ ngủ, rồi vào phòng tắm rửa mặt. Lý Diệu thấy cậu đến kem đánh răng rớt ra cũng không hay, liền thở dài, nhận lấy bàn chải, bóp kem lại rồi đưa cho cậu.
"À..., cảm ơn anh." Lâm Hân hoàn hồn, cúi đầu nhìn kem rơi trong bồn rửa mặt, xấu hổ vô cùng.
"Đừng nghĩ ngợi nhiều quá, con ở nhà mình mà, ngày nào cũng có thể đến thăm." Lý Diệu dịu dàng gom tóc ở cổ cậu lại, buộc thành một nhúm nhỏ gọn gàng.
"Dạ." Lâm Hân gật đầu, bắt đầu đánh răng.
Rửa mặt xong, hai người cùng nằm lên giường.
Bình luận