Chương 115: Tham dự tang lễ

Editor: Phộn

––––––––––

Tang lễ của Tôn Tiến Việt được tổ chức ở Nhà Tưởng niệm Anh hùng vĩnh cửu.

Cậu ta là quân nhân mecha dự bị, có quân tịch, vì vậy quân đội đã tổ chức một buổi lễ truy điệu liệt sĩ cho cậu ta, có rất nhiều người đến, trừ bạn bè và thân nhân, ngoài ra còn có các cán bộ cấp cao của quân đội, huấn luyện viên ở học viên, bạn cùng trường cùng với phóng viên và nhà báo.

Linh đường trang trọng, mọi người lần lượt bước vào để chia buồn cùng gia đình.

Lâm Hân mặc quân phục học viện màu đen, trước ngực cài một đóa hoa trắng, cùng Lý Úc một trước một sau đứng ở cuối hàng người đưa tiễn.

Hôm qua Lý Úc đã khóc đến mức không kiểm soát, những cảm xúc bị dồn nén mấy ngày qua bùng nổ trong một lần, không sao kìm lại được. Khóc xong còn xấu hổ lấy khăn giấy lau nước mũi, Tiểu Bố thấy cậu đáng thương, hiếm hoi mà cho cậu sờ một cái. Lý Úc xúc động đến mức vùi mặt vào cái bụng mềm mềm của nó, liền bị Tiểu Bố ghét bỏ giơ móng tát cho một phát, nên bây giờ trên mặt cậu vẫn còn ba vết cào của mèo con.

!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !! 

"Tấm ảnh này của lão Tôn là em chụp lúc tụi em mới nhập học." Lý Úc ngẩng đầu, nhìn tấm di ảnh phóng to đặt trên linh đường.

Trong ảnh, thiếu niên mặc quân phục học viện còn mới tinh, gương mặt non nớt nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời như có sao, tràn đầy hy vọng vào tương lai.

"Em với cậu ấy học cùng lớp từ tiểu học đến đại học, tụi em đã hẹn sau khi tốt nghiệp sẽ vào cùng một căn cứ quân sự, làm bạn tác chiến cả đời. Giờ thì..." Trong mắt Lý Úc ánh lên vẻ cô đơn, "Lời hứa đó... mãi mãi không thể thực hiện nữa rồi."

"Cậu ấy chắc chắn không muốn cậu tự trói buộc mình." Lâm Hân nói, "Con người phải luôn nhìn về phía trước. Hãy mang theo lời hứa của hai người, tiến tới một tương lai rực rỡ."

Lý Úc lau mặt, quay đầu lại nói: "Em sẽ."

Bước vào linh đường, người đi trước cúi đầu kết thúc, đến lượt Lâm Hân và Lý Úc.

Hai người im lặng chào, rồi đi đến chỗ người nhà.

Cha mẹ của Tôn Tiến Việt đương nhiên biết Lý Úc, nhìn gương mặt xúc động của cậu.

"Chú Tôn, dì Lưu, xin nén bi thương!" Lý Úc trịnh trọng cúi đầu với họ, "Con xin lỗi, con đã không bảo vệ được A Tiến!"

Cha Tôn thở dài một hơi, nâng cậu dậy: "Thằng bé này, chuyện này sao có thể trách con?"

Học viện đã giải thích cho ông lý do vì sao con trai chết, cũng biết con trai mình và Lý Úc cùng nhau rơi xuống khe núi, chạm trán với một con dị thú cấp 7, bị nó giết. Không ai có thể đoán ra điều này chứ đừng nói là đổ tội cho bất kỳ ai.

Nước mắt lại dâng lên, Lý Úc nắm chặt tay.

"Con xin lỗi..." Cậu nói.

Cha Tôn vỗ vai cậu, nhìn Lâm Hân đứng bên cạnh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...