Chương 131: Hưng binh vấn tội
Editor: Phộn
! Nếu bạn đọc thấy lỗi sai chính tả, sai cấu trúc câu, thiếu từ ngữ, sai tên,... thì để lại bình luận để mình sửa lại nha. Cảm ơn rất nhìu!
––––––––––
Hậu quả của việc ngồi tàu lượn cả đêm là sáng hôm sau suýt nữa không dậy nổi.
Lâm Hân nằm trên giường, kéo chăn kín người, tức tối trừng mắt nhìn người đàn ông.
"Anh đỡ em dậy." Lý Diệu đưa tay ra.
"Em không thèm..." Vừa nghe thấy giọng khàn đặc của mình, mặt Lâm Hân lập tức đỏ bừng, xấu hổ kéo cao chăn che kín người.
Gào thét cả nửa đêm, giọng không khàn mới là lạ.
Lý Diệu bật cười nhìn nửa cái đầu lộ ra ngoài chăn của thiếu niên, tóc tai bù xù, nhìn mà chỉ muốn đưa tay xoa một cái. Nhưng hắn vẫn lý trí kiềm chế, tránh để thiếu niên lại rúc vào chăn làm đà điểu cả ngày.
Chuyện đó không phải chưa từng xảy ra.
Tuần trước thưởng hơi quá tay, thiếu niên liền phát huy đặc tính của "đà điểu" vô cùng nhuần nhuyễn.
"Bây giờ là bảy giờ mười, còn năm mươi phút nữa là đến giờ học học rồi." Hắn giơ tay nhìn đồng hồ trên thiết bị nhận dạng, nhắc nhở một cách chu đáo.
Nhà họ ở cách học viện khá xa, dù đi xe bay thì cũng mất một tiếng, năm mươi phút là không đủ.
Lâm Hân lật chăn dậy, gắng gượng ngồi lên, thân thể vừa chạm không khí liền khẽ rùng mình, những dấu vết dày đặc lập tức hiện rõ.
Ánh mắt Lý Diệu tối lại, chăm chú nhìn bờ vai xinh đẹp của thiếu niên, yết hầu khẽ chuyển động.
Lâm Hân thì dồn hết sự chú ý vào cái eo ê ẩm của mình, hoàn toàn không nhận ra ánh nhìn đầy dục vọng của người đàn ông.
Omega vốn đã mẫn cảm, may mà thể chất của cậu tốt hơn người thường mới chịu nổi cái sự "tàn bạo" của Lý Diệu.
Rửa mặt súc miệng xong rồi uống một ly nước ấm, giọng của Lâm Hân cũng khôi phục được tám phần. Cậu mặc quân phục của học viện, chải tóc gọn gàng, đúng bảy giờ rưỡi đi đến phòng chăm sóc thai kỳ.
Tối qua bận nên cả cậu và chồng đều không có thời gian chơi với bé con. Hôm nay dậy muộn, chắc chắn trễ học, vậy thì thà tranh thủ mười phút nói chuyện với con để bù đắp cho hôm qua còn hơn.
Bác sĩ Lâu vừa ăn bánh bao do người giúp việc mang tới, vừa nhìn chằm chằm vào các chỉ số trên màn hình, nói với hai người: "Suốt từ tối qua đến giờ, chỉ số của cu cậu khá ổn định, chỉ số tinh thần thì giảm một đơn vị."
Lâm Hân lập tức áp tay lên trụ kính, cẩn thận truyền vào một luồng tinh thần lực, thử đảo quanh phôi thai nhỏ.
Nếu là bình thường thì bé con đã vui vẻ chìa xúc tu nhỏ bằng tinh thần lực ra rồi, vậy mà hôm nay lại chẳng có phản ứng gì.
"Anh ơi... con giận rồi phải không?" Cậu lo lắng hỏi.
"Vậy à? Để anh thử xem." Lý Diệu bình tĩnh đưa tay, truyền vào một chút tinh thần lực, nhẹ nhàng chọc chọc cu con nhà mình.
Bình luận