Chương 133: Em bé đáng yêu

Editor: Phộn

! Nếu bạn đọc thấy lỗi sai chính tả, sai cấu trúc câu, thiếu từ ngữ, sai tên,... thì để lại bình luận để mình sửa lại nha. Cảm ơn rất nhìu!

––––––––––

"Đây... là em bé sao?"

Lý Úc tròn mắt kinh ngạc, nhìn chằm chằm vào bào thai nhỏ đang lơ lửng trong dung dịch bên trong trụ kính.

Biểu cảm của Mạnh Lâm cũng y hệt, ngay cả Hạ Quân từng được huấn luyện đặc biệt bởi hoàng thất cũng không kìm được vẻ kinh ngạc khi nhìn thấy phôi thai mới chỉ phát triển một vài cơ quan.

Lâm Hân đặt tay lên trụ kính, vẻ mặt dịu dàng, trong đôi mắt đen thẳm lóe lên chút kiêu hãnh nho nhỏ của một người ba.

"Rất đáng yêu, đúng không?"

Lý Diệu đứng bên cạnh cậu, thản nhiên nói: "Cục cưng của chúng ta là đáng yêu nhất."

Bác sĩ Lâu đang nhìn dữ liệu cũng ngẩng đầu lên: "Nhóc con này cảm nhận rất nhạy đấy, có nhiều người đến nên nó đang tò mò, biểu hiện vô cùng hiếu động đáng yêu."

Liên tiếp ba từ "đáng yêu" khiến ba vị khách mới đến đực mặt nhìn nhan.

"Có muốn nói chuyện với em bé không?" Lâm Hân hỏi Lý Úc.

"C-có thể sao?" Lý Úc nghi ngờ, nhưng không thể từ chối lời đề nghị khoe con của một người ba. Chỉ là, cách một lớp thủy tinh như này thì nói chuyện kiểu gì?

"Có thể." Lâm Hân làm mẫu, "Ngưng tụ tinh thần lực thành một sợi nhỏ, chầm chậm đưa vào, sau đó nhẹ nhàng xoay quanh gần em bé, nói chuyện với bé, bé sẽ phản hồi lại."

Lý Úc há hốc miệng, học theo động tác của Lâm Hân, run rẩy đặt tay lên cột thủy tinh. Cột thủy tinh không hề lạnh, ngược lại còn có chút ấm áp. Cậu cẩn thận phân ra một chút tinh thần lực, thử một chút, mắt trợn to.

Vào... vào được rồi?

Cảm giác thật kỳ diệu!

Sợi tinh thần lực từ từ tiếp cận phôi thai, cậu cứng ngắc lên tiếng: "Chào bé yêu, chú là em họ của ba con, con có thể gọi chú là chú nhỏ..."

Cảm giác bản thân nói vậy thật ngốc nghếch.

Phôi thai nhỏ không phản ứng gì, nghi ngờ trong lòng Lý Úc càng lúc càng lớn. Nhận được ánh mắt khích lệ từ Lâm Hân, cậu cắn răng, nhẹ giọng dỗ dành: "Chú nhỏ mang quà đến cho con này, là một con thỏ bông thật to, khi cục cưng ra đời là có thể ôm ngủ..."

Vừa nói xong, một luồng tinh thần lực yếu ớt thăm dò đưa đến, chạm nhẹ vào tinh thần lực của cậu, suýt chút nữa Lý Úc hét lên, vội dùng tay kia bịt miệng.

"Ư ư ư—" Cậu vui mừng chớp mắt lia lịa với Lâm Hân.

"Đáng yêu lắm phải không?" Lâm Hân hỏi.

Lý Úc gật đầu như gà mổ thóc. Đáng yêu! Đáng yêu! Quá đáng yêu!

A a a a a!

Luồng tinh thần lực ấy mềm như bông luôn, tò mò dính sát vào tinh thần lực của cậu, như bàn tay nhỏ xíu của trẻ sơ sinh nắm lấy một ngón tay của cậu á, quá, quá, quá đáng yêu luôn!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...