Chương 134: Ăn thịt cừu nướng
Editor: Phộn
! Nếu bạn đọc thấy lỗi sai chính tả, sai cấu trúc câu, thiếu từ ngữ, sai tên,... thì để lại bình luận để mình sửa lại nha. Cảm ơn rất nhìu!
––––––––––
Trên thảo nguyên xanh bát ngát không thấy điểm dừng, bốn con ngựa đang tung vó chạy như bay. Dẫn đầu là một vàng, một trắng. Vóc dáng cao ráo, bờm dài tung bay, là những con ngựa quý hiếm khó gặp; theo sau là hai con ngựa đen tuyền, tinh thần phấn chấn, cũng là ngựa tốt không có số lượng nhiều.
Trên lưng ngựa chính là đám người Lâm Hân đang trên đường đến khu chăn nuôi của người dân.
Từ lâu đài xuất phát, cả nhóm đi về hướng tây, dọc đường là những đồng cỏ xanh mướt và những loài hoa dại chưa rõ tên, gió thu nhẹ lướt qua mặt, mang lại cảm giác mát mẻ, làm tóc mọi người bay bay trong gió.
Trong thời gian xin nghỉ ở nhà, kỹ thuật cưỡi ngựa của Lâm Hân tiến bộ vượt bậc, phối hợp với Tuyết càng lúc càng ăn ý.
Lý Diệu cưỡi con ngựa vàng tên Khải, chạy thong thả bên cạnh cậu. Mỗi lần Lâm Hân muốn để Tuyết vượt qua Khải, thì Khải liền tăng tốc, kiên quyết giữ vị trí dẫn đầu.
Hai con ngựa vừa chạy vừa thi đấu, bỏ xa Lý Úc và những người khác ở phía sau.
Lý Úc nhìn hai con tuấn mã phía trước mà thèm thuồng đến chảy nước miếng.
Đẹp quá! Khỏe quá!
Bờm và đuôi như lụa bay trong gió, thân hình uyển chuyển, màu lông bóng loáng, lưng như mọc đôi cánh vô hình, nhẹ nhàng chạy lướt trên thảo nguyên như bay.
Dù ngựa dưới chân cậu cũng là ngựa tốt, nhưng không địch lại hai con phía trước.
"Giá!" Cậu vung roi, cố gắng đuổi theo.
Lâu lắm rồi cậu mới được sảng khoái cưỡi ngựa như này trên thảo nguyên.
Hồi còn nhỏ sống ở lâu đài, mấy anh em họ thường tụ tập cưỡi ngựa chơi trên thảo nguyên là chuyện thường như cơm bữa. Sau này các chi thứ phải chuyển ra ngoài ở, cơ hội quay về lâu đài cũng ít dần.
Hôm nay nghe anh dâu nói sẽ đi ăn thịt cừu nướng, cậu lập tức đồng ý đi cùng không chút do dự.
Lý Úc "lóc cóc lóc cóc" lao lên phía trước, Mạnh Lâm bị bỏ lại phía sau thì sốt ruột.
"Hạ Quân, mau lên! Không thì đuổi không kịp đâu." Cô thúc giục, chỉ hận không thể tự mình điều khiển dây cương, nhưng vì mặc váy nên không tiện cưỡi ngựa, đành phải ngồi nghiêng cưỡi chung ngựa với Hạ Quân.
Hạ Quân cận vệ toàn năng, kỹ thuật cưỡi ngựa xuất sắc, nhưng vì đang chở công chúa nên ưu tiên sự an toàn, cố ý giảm tốc độ. Nhưng công chúa lại không chịu, chê anh cưỡi như rùa bò, quá chậm.
"Hạ Quân, ta ra lệnh cho ngươi, đuổi kịp Lý Úc!" Mạnh Lâm chỉ tay về phía trước, ra lệnh.
Không đuổi kịp Nguyên soái và Lâm Hân thì thôi, sao có thể để Lý Úc vượt mặt?
!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!
"Rõ, điện hạ." Hạ Quân miệng thì đáp nhanh, nhưng chỉ nhẹ nhàng thúc bụng ngựa, tăng tốc chút xíu.
Bình luận