Chương 135: Ba mẹ đến rồi

Editor: Phộn

! Nếu bạn đọc thấy lỗi sai chính tả, sai cấu trúc câu, thiếu từ ngữ, sai tên,... thì để lại bình luận để mình sửa lại nha. Cảm ơn rất nhìu!

––––––––––

Lâm Hân nôn nóng mở email mà Lý Diệu đã chuyển tiếp.

Email không dài, chỉ hơn ba trăm chữ, tuy ngắn gọn cái gì quan trọng thì trình bày rất rõ ràng.

Thì ra ba của cậu không hy sinh trong trận chiến, mà là vì truy đuổi gen của dị thú Mẹ bị dị thú cấp cao đánh cắp nên đã rời khỏi hệ thiên hà hiện tại, từ đó bặt vô âm tín.

Mẹ của cậu cũng không phải như lời khai của cha nuôi ở sở cảnh sát rằng không muốn mang con trở về Vương quốc Chu Tước nên giao cậu cho phu nhân Hàn, mà là vì sự tồn vong của loài người, đành lòng ủy thác cậu cho phu nhân Hàn mà họ tin tưởng, hy vọng vì huyết mạch nhà họ Lâm, bà ta sẽ nuôi dạy cậu nên người.

Thế nhưng phu nhân Hàn vì tư lợi đã lập tức giao cậu cho cha mẹ nuôi hiện tại.

Do nhiệm vụ của ba mẹ cậu thực hiện là nhiệm vụ đặc biệt cấp cao, nên quân đội giữ bí mật nghiêm ngặt. Mười tám năm trôi qua, ba mẹ cậu vượt muôn trùng gian khó, bước qua cửa tử, cuối cùng đã hoàn thành nhiệm vụ và trở về Trái Đất.

Từ đó, khủng hoảng của nhân loại được giải trừ.

Dưới dòng chữ, đính kèm một tấm ảnh.

Trong ảnh là một cặp nam nữ mặc áo da thú, phong trần mệt mỏi, tuy da vàng mặt hốc hác, nhưng ánh mắt sâu thẳm toát lên thần thái anh minh và kiên định.

Chỉ nhìn một cái, Lâm Hân đã chắc chắn, họ chính là ba mẹ ruột của mình.

Lý Diệu vẫn luôn chú ý đến thiếu niên, không bỏ sót bất cứ biểu cảm nào của cậu. Chỉ cần cậu có vẻ buồn bã, hắn sẽ lập tức dành cho cậu sự an ủi dịu dàng nhất.

Nhưng thiếu niên lại bình tĩnh hơn hắn tưởng tượng. Cậu tắt giao diện của email đi, co chân lên, vòng tay ôm lấy, cằm đặt lên đầu gối, mắt nhìn những người dân du mục đang vui vẻ nhảy múa phía trước.

Lý Diệu không chịu được dáng vẻ nhỏ bé, thiếu cảm giác an toàn này của thiếu niên. Hắn vươn cánh tay dài, dễ dàng ôm lấy cậu, trong tiếng kêu kinh ngạc của đối phương, đặt cậu vào trong lòng, để lưng cậu tựa vào lồng ngực rộng lớn, vững chãi của mình.

"Cái anh này..." Lâm Hân có chút ngượng ngùng giãy giụa.

Lý Diệu siết chặt tay, ôm chặt cậu lại, đầu tựa lên vai cậu, nghiêng đầu thì thầm: "Chúng ta là bạn đời thân thiết nhất, em có bất cứ suy nghĩ gì cũng có thể nói với anh, đừng giấu trong lòng rồi tự suy nghĩ lung tung."

Thấy không ai để ý đến hai người họ, Lâm Hân dần thả lỏng, yên tâm dựa vào người đàn ông, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ, ổn định của hắn.

"Em không nghĩ linh tinh đâu." Cậu nhỏ giọng phản bác.

!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...