Chương 65: Đi vào căn nguyên tinh thần
Edit: Phộn
––––––––––
"Trái tim không giết chóc...."
Lâm Hân lẩm bẩm, nghe lời nam nhân nói, đột nhiên cậu hiểu ra, rồi lâm vào xấu hổ vì sự mê mang lúc trước của mình.
Cậu nhớ lại thời điểm đó.
Khi huấn luyện viên Lăng nói muốn giết cậu, biểu tình, ánh mắt và khí chất đều tỏa ra luồng sát khí nồng đậm, không khí bốn phía như bị ngưng đọng, tạo thành một tấm lưới dày đặc bao vây cậu, làm cho người ta hít thở không thông.
!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!
Lúc ấy, cậu thật sự tin người kia thật sự sẽ đẩy cậu vào chỗ chết.
Nhưng, khoảnh khắc huấn luyện viên bị kiếm đâm xuyên bụng, đột nhiên sát khí bị dừng lại.
Sát tâm của ông ấy, thu phóng rất tự nhiên.
Sát tâm dễ nổi, ma tâm khó trừ.
Khi cậu đâm trúng huấn luyện viên Lăng, không hiểu sao cậu lại có cảm giác sảng khoái, có cái gì đó mất đi trói buộc, sắp dốc hết toàn lực lao ra. Cậu đã phải cố gắng dùng hết ý chí để khắc chế tâm tình mình, không để cho bản thân sụp đổ, thẳng đến khi nhìn thấy huấn luyện viên, tất cả bất an của cậu mới hóa thành hư không.
Khóc là do tự trách mình, xấu hổ, tội lỗi, bàng hoàng và sợ hãi... Sợ mình sẽ cảm thấy vui vẻ vì giết người.
Vòng tay nam nhân vô cùng khoan dung, vô cùng ấm áp, tùy ý cậu bộc phát cảm xúc.
Quả nhiên, khóc ra cảm thấy tốt hơn rất nhiều.
Hiện tại nghe nam nhân nói, ý chí chiến đấu trong lòng cậu dâng lên, càng kiên định với tín nhiệm của mình.
"Em sẽ nhớ điều này."
Lý Diệu cổ vũ xoa xoa tóc thiếu niên, đôi mắt vàng ôn nhu.
"Em không yếu." Hắn nói.
Lâm Hân ngượng ngùng.
Anh ấy vào sân huấn luyện khi nào? Nghe được lời của huấn luyện viên Lăng nói với cậu?
Lý Diệu nhéo nhéo vành tai thiếu niên, lời nói thấm thía giảng giải cho cậu: "800 năm trước, Lam Tinh bị dị thú ngoài hành tinh xâm lược, tất cả nhân loại chỉ là người bình thường nhỏ yếu, đến hồi thế giới sắp diệt vong, chỉ còn lại một số ít người sống trong bóng tối dài đằng đẵng giãy dụa, mò mẫm, phản kháng, cuối cùng đoạt lại được quê hương của mình. Em phải biết rằng, nhân loại ở thời tận thế so với dị thú mà nói, họ yếu đến mức đáng thương, nhưng cho dù như thế, các anh hùng tiên phong cũng không buông bỏ niềm tin của mình, bọn mở ra một con đường đầy ánh sáng rực rỡ, phát triển thành thời đại tinh tế hiện giờ.
Lâm Hân rũ bỏ mây hồng trên mặt, nghiêm túc lắng nghe lời của nam nhân.
"Yếu không đáng sợ, đáng sợ là coi cái yếu thành sự sỉ nhục của bản thân."
Lâm Hân chấn động.
Giọng nói của người đàn ông trầm thấp, từng chữ từng chữ một đập thẳng vào trái tim cậu.
Bình luận