Chương 73: Thăm huấn luyện viên

Edit: Phộn

––––––––––

"Nuôi lớn?" Lâm Hân khó hiểu.

Nhìn Tam hoàng tử và Vinh Phỉ không có vẻ lệch tuổi nhau là bao, nuôi lớn như thế nào?

"Lúc còn nhỏ, Vinh Phỉ có chút tự kỷ." Lý Diệu nhìn hành lang trống vắng của bệnh viện, hơi nheo đôi mắt vàng, giống như đang chìm vào hồi ức nào đó, giọng nói trầm thấp: "Hai mươi năm trước, dị thú ồ ạt xâm lấn Đế quốc, Lăng Thạch Tinh ở biên giới trở thành chiến trường, thương vong vô số, cha mẹ của Vinh Phỉ qua đời trong trận chiến đó. Năm đó cô ấy ba tuổi, tận mắt nhìn thấy cha mẹ bị dị thú ăn thịt, bị kích thích rất lớn. Lực lượng cứu hộ đã cứu và đưa cô ấy về viện trẻ mồ côi cùng với những đứa trẻ có hoàn cảnh như vậy. Khi Tam điện hạ đi theo hoàng hậu đến viện thì quen biết Vinh Phỉ. Nó cố ý muốn mang Vinh Phỉ về cung, hoàng hậu bệ bạ không nói được, đành theo nó."

!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !! 

Năm đó Tam hoàng tử điện hạ cũng chỉ 4-5 tuổi, vụng về chăm sóc cho Vinh Phỉ 3 tuổi, có đồ ăn ngon đều vui vẻ chia cho cô, dạy cô đọc sách viết chữ, dẫn cô đi báo đời báo đốm, dần dà Vinh Phỉ cũng thoát khỏi bóng ma mất đi cha mẹ, tính cách cũng giống với Tam hoàng tử, lạc quan sáng sủa, tích cực hướng về phía trước.

Mặc dù trên danh nghĩa hai người là chủ tớ, nhưng nhìn cách hai người họ ở chung mà xem, giống anh em một nhà hơn nhiều.

Hoàng hậu cũng có hỏi Vinh Phỉ rằng cô muốn làm hoàng tử hay không, bị Vinh Phi chờ ê chê từ chối.

Ai lại sinh ra tình cảm nam nữ với người nuôi nấng mình cơ chứ?

Đây là lời nói của cô ấy.

"Ý tứ của Tam điện hạ cũng không khác lắm." Lý Diệu nói, "Hơn nữa hai người đều là Alpha, đương nhiên thích Omega hơn, chỉ là chưa gặp được định mệnh nên trước mắt vẫn còn độc thân."

"Ồ." Lâm Hân có chút ngượng. Cậu không phải người nhiều chuyện vậy đâu, tại thấy Tam hoàng tử với Vinh Phỉ tương tác khá thân mật nên mới hiểu lầm.

Nắm chặt tay Lý Diệu, cậu ngẩng đầu nhìn sườn mặt tuấn mỹ của nam nhận.

"Anh, em nghe Vinh Phỉ nói... Hai mươi năm trước, ba mẹ, bọn họ..." Bỗng nhiên cậu lắp bắp.

Vì bây giờ cậu và anh cậu đã là một gia đình, cho nên khi nhắc tới cha mẹ của anh ấy cũng tự nhiên gọi là "ba mẹ", nhưng trong lòng vẫn có chút ngượng, lời nói cũng không trôi chảy.

Lý Diệu hơi cúi đầu, dịu dàng nhìn chăm chú cậu, "Nếu họ còn sống, nhất định sẽ rất vui."

Lâm Hân dừng bước, nhảy vào lòng người đàn ông, gắt gao ôm chặt hắn.

Hai mươi năm trước cậu vẫn chưa sinh ra, hoàn toàn không biết trận chiến đó thảm khốc như thế nào. Trước kia huấn luyện viên ở Học viện Hoa Đông có nhắc tới trận chiến giữa các quốc gia và dị thú, chỉ phân tích khách quan các chiến thuật nên không đề cập tới chi tiết. Chỉ có nạn nhân và gia đình họ mới có thể cảm nhận được sự tàn khốc của chiến tranh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...