Chương 140: Ngoại truyện 1: Em bé loài người!
Editor: Phộn
––––––––––
"Oa— oa— oa— oa——"
Nửa đêm, tiếng khóc to vang dội của em bé bất ngờ vang lên, hai con người đang ôm nhau trên giường lập tức tỉnh giấc.
Lâm Hân mơ màng chống tay ngồi dậy, người đàn ông bên cạnh giữ cậu lại, giọng khàn khàn nói: "Để anh."
"Oa— oa— oa— oa—— oa——"
Tiếng khóc của em bé không ngừng vang lên, trong đêm tối yên tĩnh lại càng chói tai. Con mèo nằm trong chiếc ổ nhỏ ở phòng khách cảnh giác ngẩng đầu, nhìn chằm chằm cánh cửa phòng ngủ, vẫy vẫy cái đuôi lông xù, đang cân nhắc có nên đi qua không.
Trong phòng ngủ sáng lên ánh đèn dịu nhẹ. Lý Diệu xuống giường pha sữa cho ông con đang khóc.
Thế nhưng, em bé nằm trên giường trẻ con cạnh giường lớn, vì mãi mà vẫn không có ai bế nên khóc dữ hơn nữa.
"Oa— oa— oa— oa— oa— oa— oa——"
!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!
Lâm Hân buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, tai thì bị tiếng khóc của con làm cho ong ong, không thể nằm yên thêm nữa. Cậu cố gắng ngồi dậy, đầu rối như tổ quạ, vừa ngáp vừa đưa tay bế thằng con trai đang gào khóc om sòm ra khỏi giường em bé.
Kỳ tích xảy ra.
Vừa được Lâm Hân ôm, em bé nào đó đang đau khổ khóc lập tức nín bặt, gương mặt hồng hồng như quả đào mật vẫn còn đọng lại vài giọt nước mắt to tướng, đôi mắt vàng ươm ướt át lanh lợi đảo quanh.
Lâm Hân lấy tờ khăn giấy em bé ở tủ đầu giường lau nước mắt cho con. Nhóc con bĩu môi, ý nói là nhóc đang đói.
Lý Diệu nhanh chóng pha xong sữa, quay lại đưa bình sữa đã được điều chỉnh nhiệt độ thích hợp cho Lâm Hân. Vừa đặt đầu ti bình sữa vào miệng, nhóc con lập tức ngoạm lấy, bú lấy bú để.
"Từ từ thôi." Lâm Hân ngồi thẳng người, động tác thành thạo cho con bú.
Nuôi suốt nửa tháng, không thành thạo cũng khó.
Lý Diệu ngồi tựa bên cạnh, đưa ngón trỏ chạm vào tay con trai, lập tức bị nắm chặt không rút ra nổi. Nhóc con vừa thỏa mãn bú sữa vừa đảo mắt nhìn xung quanh.
Lý Diệu nhướng mày.
Nếu không phải hai tiếng trước đã được bú một lần, nhìn cái dáng ăn như hổ đói này, ai mà không biết chắc tưởng nhóc bị họ bỏ đói cả đêm quá?
"Dính người quá mức." Hắn nhẹ nhàng lắc lắc ngón tay, bàn tay nhỏ của nhóc con cũng lắc theo.
Lâm Hân ngáp hai cái, khóe mắt ướt nước, vô cùng đồng ý: "Đúng."
Không những dính người, mà còn biết chọn người để dính.
Một khi không thấy Lâm Hân trong tầm mắt là nhóc con này sẽ khóc gào tới long trời lở đất, ai bế cũng không chịu, chỉ có cậu bế mới yên. Khiến Lâm Hân không thể làm được việc gì khác, cả ngày chỉ có thể bế con, cho bú, thay tã, chơi cùng, dỗ ngủ. May là đang nghỉ hè, không phải đến trường, nếu không thì cậu cũng không biết làm sao để cân bằng giữa chuyện học với chăm con nữa.
Bình luận