Chương 150: Ngoại truyện 11: Em bé loài người!
Editor: Phộn
––––––––––
Lâm Hân buông bút cảm ứng xuống, đến dép cũng không kịp mang, chân trần dẫm lên thảm mềm, bước nhanh ra khỏi thư phòng. Nhìn thấy người đàn ông tóc bạc mặc quân phục đang mỉm cười với mình trước cửa phòng ngủ, cậu lập tức bước nhanh đến ôm chầm lấy hắn.
"Anh, sao anh về sớm vậy?" Lâm Hân hít một hơi thật sâu, tham lam ngửi mùi linh sam thanh mát trên người đối phương.
Đã gần một tháng không được người đàn ông này đánh dấu, cơ thể cậu sớm đã tới giới hạn. Mặc dù hắn có để lại cao pheromone đặc chế, bảo cậu thoa lên người khi thấy nhớ hắn, nhưng dù mùi có dễ chịu đến đâu cũng không thể bằng mùi pheromone tự nhiên từ cơ thể hắn.
Cậu không kiềm chế được, khẽ nhón chân, tìm kiếm đôi môi của người đàn ông.
Ba năm qua cậu cố ăn thịt dị thú, cuối cùng cũng cao từ 1m78 lên 1m81, nhưng so với người đàn ông cao 1m95 này thì vẫn thấp hơn hẳn một cái đầu.
Hiếm có dịp Lâm Hân chủ động như vậy, một tay Lý Diệu ôm eo thon của cậu, tay kia đỡ lấy sau đầu, cúi xuống hôn môi cậu.
Môi chạm môi, lưu luyến không rời.
Họ hôn rất lâu, hơi thở quấn quýt, như muốn xác nhận sự tồn tại của nhau rồi mới lưu luyến chia tách.
Lý Diệu cụp mắt, nhìn đôi môi đỏ mọng của thanh niên, lại hôn thêm hai cái nữa rồi mới trả lời câu hỏi khi nãy.
"Tàu Dao Quang còn đang ở ngoài không gian, anh lái Huyền Minh về trước."
Biết Lâm Hân mang thai, hắn sốt ruột muốn về ngay, một giây cũng không muốn đợi. Huyền Minh là siêu mecha, có thể bay ở vận tốc ánh sáng nên đã đến hành tinh thủ đô sớm hơn tàu Dao Quang hai ngày.
Giờ được ôm người trong lòng, hắn mới cảm thấy yên tâm.
"Anh tự ý hành động." Lâm Hân hơi cau mày.
"Anh là Nguyên soái, anh có quyền." Lý Diệu nhếch môi cười, ngón tay thon dài luồn vào mái tóc rũ xuống của cậu. Đôi mắt vàng kim liếc qua cậu con trai mũm mĩm đang ngủ say trên giường, cười hỏi: "Cùng đi tắm nhé?"
Lâm Hân nhỏ giọng: "Em tắm rồi."
Chiếc mũi cao của Lý Diệu cọ vào cổ cậu, ngửi thấy mùi thơm của sữa tắm, không nhịn được mà cắn nhẹ một cái.
"Vậy thì giúp anh tắm."
Cổ bị ngứa, Lâm Hân nghiêng đầu, mắt chạm mắt với hắn hai giây, cậu đầu hàng, đồng ý với yêu cầu vô lý của hắn.
"Em... đi xả nước trước."
Cậu rời khỏi vòng tay của người đàn ông, quay người vào phòng tắm.
Lý Diệu lững thững theo sau, vừa đi vừa cởi nút quân phục, vào phòng tắm rồi thì từng món quần áo cũng được ném vào sọt đồ.
Hơn mười phút sau, hai người thoải mái ngâm mình trong bồn tắm lớn. Nghĩ đến việc Lâm Hân vừa mới mang thai, không thích hợp làm chuyện quá sức, hắn chỉ có thể nếm sơ cho đỡ thèm.
Bình luận