Chương 141: Ngoại truyện 2: Em bé loài người!

Editor: Phộn

––––––––––

Chiều tối, Lý Diệu tan làm về nhà, quản gia Bạch nói với hắn là phu nhân và tiểu thiếu gia đều đang ngủ. Hắn bước nhẹ chân vào phòng ngủ, vừa nhìn lên giường thì bật cười.

Trên chiếc giường rộng rãi, thiếu niên đang nằm nghiêng, mặc một chiếc áo thun trắng rộng rãi, vì tư thế ngủ mà vạt áo bị cuộn lên, lộ ra một đoạn eo trắng ngần như ngọc. Phía dưới là chiếc quần short màu vàng nhạt, hai chân dài trắng trẻo, chăn tơ tằm bị đá xuống cuối giường, quấn lấy một bên bàn chân.

Có lẽ do quá mệt, thiếu niên gối đầu lên chiếc gối mềm mại ngủ rất say, hoàn toàn không hay biết đứa bé nên ngủ cạnh mình lúc này lại đang quẫy đạp hai chân nhỏ lanh lợi, say sưa mút tay.

Lý Diệu đứng bên giường, cúi đầu nhìn con trai.

Không khóc không quậy, quả là rất ngoan.

Nhóc con quay đầu nhìn thấy Lý Diệu, nước mắt lập tức dâng lên, miệng mếu máo, đang chuẩn bị "sấm chớp mưa giông" thì Lý Diệu đã nhanh tay bế lên trước khi bé òa khóc.

"Đói rồi à?" Hắn hỏi.

Nhóc con đưa bàn tay nhỏ ra, "í a, í a" líu lo không rõ đang nói gì. Lý Diệu còn chưa cởi quân phục, phụ kiện đeo trước ngực đã thành công thu hút sự chú ý của cu cậu. Bé túm lấy một chiếc khuy áo màu vàng, không chịu buông tay.

"Cái này không phải đồ chơi đâu, cục cưng ngoan, buông tay nào." Lý Diệu bế con bằng một tay, tay kia pha sữa. Vừa mở hộp sữa bột, thì nghe "bụp" một tiếng, chiếc khuy bị giật đứt.

!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !! 

Bàn tay nhỏ của nhóc con đang cầm chiếc khuy vàng lấp lánh, chớp đôi mắt màu vàng giống hệt ba, vẻ mặt vô tội hết sức.

Lý Diệu ngừng pha sữa, mặt xụ xuống nhìn thằng con.

"Con cũng khỏe quá ha?"

Không chỉ là khỏe, mà còn vượt xa sức của một em bé bình thường.

Trẻ sơ sinh mới nửa tháng tuổi mà có lực nắm như vậy à?

Dường như cảm nhận được vẻ mặt của ba quá nghiêm, bé mếu môi, "oa" một tiếng òa khóc.

Trán Lý Diệu nổi gân xanh. Hắn còn chưa kịp mắng cái gì mà nhóc con này đã khóc trước rồi.

Người đang ngủ, Lâm Hân bị tiếng khóc của trẻ con làm tỉnh giấc, giật mình ngồi bật dậy, đưa tay tìm con nhưng không sờ thấy, cậu hoảng hốt, cảnh giác nhìn quanh. Tự nhiên thấy người đàn ông tóc bạc đang bế cục cưng, cậu hơi sững người.

"Anh về rồi ạ?" Vừa mới tỉnh ngủ, giọng cậu còn nghèn nghẹt, mềm mại.

Lý Diệu dỗ con trai đang khóc nức nở, nói với cậu: "Ừ, về được một lúc rồi, đang chuẩn bị pha sữa cho con."

"Để em bế cho." Lâm Hân tưởng con đói quá nên khóc đòi ăn.

Lý Diệu không dỗ nổi, đành đưa nhóc con cho cậu. "Nó giật đứt khuy áo của anh, còn sợ bị anh mắng!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...