Chương 142: Ngoại truyện 3: Em bé loài người!
Editor: Phộn
––––––––––
Vì lo cho sức khỏe của Lâm Hân nên Lý Diệu chỉ làm một lần rồi thôi. Dạo gần đây Lâm Hân thường xuyên thức khuya, thiếu ngủ trầm trọng, dù ban ngày có ngủ cùng em bé thì cũng không chịu nổi.
Chăm con còn mệt hơn cả huấn luyện, Lâm Hân nằm trên giường cọ cọ vào gối, chưa bao lâu đã ngủ thiếp đi.
Lý Diệu ngắm khuôn mặt say ngủ của vợ yêu, khẽ thở dài, rồi vòng qua chiếc giường trẻ em bên cạnh. Thấy nhóc con vẫn chưa tỉnh, hắn giảm độ sáng của đèn rồi bước sang phòng làm việc kế bên để xử lý công vụ.
Công việc ở quân đội rất bận rộn, làm việc liên tục ba, năm ngày là chuyện thường. Trước đây còn độc thân, hắn thường xuyên ở lại đơn vị luôn, nhưng bây giờ đã có vợ, hắn cố gắng sinh hoạt như một nhân viên văn phòng bình thường, đi làm đúng giờ, tan ca đúng giờ. Tuy nhiên, công việc thì không vì thế mà giảm bớt, nên buổi tối vẫn phải làm việc từ xa ở nhà.
!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!
Đến mười giờ đêm, hắn tắt giao diện làm viêc, vừa bước ra khỏi phòng làm việc thì nhóc con trong giường trẻ em đã "oe oe" khóc ré lên.
Lý Diệu đi tới bên giường em bé, cúi đầu nhìn, nhóc con bị đói nên tỉnh giấc, đôi chân nhỏ đạp liên tục, đá bay cả chăn đắp.
Hắn đưa tay vỗ nhẹ ngực con trai. "Không được khóc, sẽ đánh thức ba Hân của con đấy."
Nhóc con mím mím môi, vậy mà dừng khóc thật.
Lý Diệu nhìn Lâm Hân vẫn còn đang ngủ say, rồi nhanh chóng pha sữa cho nhóc con.
Được uống sữa, nhóc con tỏ ra vô cùng thỏa mãn, "ực ực" uống một hơi hết sạch, nhả núm ti ra, giơ tay đòi bế.
Lý Diệu đặt bình sữa lên tủ đầu giường, bế nhóc con lên, vỗ lưng cho bé ợ hơi.
Trẻ sơ sinh thường ngủ nhiều, ban đêm bú xong thì ngủ tiếp, nhưng nhóc nhà hắn thì khác người, ăn uống no đủ xong lại tỉnh táo lạ thường. Lý Diệu đành phải bế bé ra phòng khách nhỏ, lấy đủ thứ đồ chơi để chơi cùng bé.
Trên sofa trong phòng khách có một con thỏ bông to tướng, chính là quà của Lý Úc tặng cho cháu trai, từng bị Tiểu Bố cào rách một lần, sau đó được hầu nữ trưởng Mai Lâm khâu lại, giờ đã như mới.
Nhưng con thỏ này quá lớn, hiện tại chưa thể làm đồ chơi cho bé cưng. Lý Diệu cầm một con gấu bông nhỏ bằng bàn tay, trêu chọc nhóc con.
"Meo~" Tiểu Bố ló đầu ra khỏi ổ, duỗi người, chậm rãi bước tới, nhẹ nhàng nhảy lên sofa.
Nhóc con phát hiện "đồ chơi biết động đậy", lập tức mất hứng với con gấu bông, đưa hai tay nhỏ muốn sờ Tiểu Bố.
"Meo?" Tiểu Bố nghiêng đầu, đôi mắt xanh đầy nghi hoặc.
Lý Diệu nói: "Lại gần một chút, để em bé sờ thử xem."
Tiểu Bố nghe lời anh trai, dè dặt lại gần, dúi cái đầu to vào trước mặt nhóc con.
"Yaa~" Nhóc con túm mạnh một cái, Tiểu Bố lập tức dựng lông.
Bình luận