Chương 144: Ngoại truyện 5: Em bé loài người!

Editor: Phộn

––––––––––

Tinh thần lực cấp 4?

Là cấp độ gì?

Là cấp độ của quân nhân mecha dự bị!

Con trai nhà họ vừa mới đầy tháng mà đã có tinh thần lực cấp 4, kết quả này quá mức kinh ngạc rồi, chưa từng có tiền lệ.

"Có khi nào đo nhầm không?" Lâm Hân bế bé con sắp khóc mếu lên khỏi giường kim loại, nhẹ nhàng đung đưa hai cái để dỗ dành.

"Sao mà sai được, đây là thiết bị kiểm tra tiên tiến nhất đó, giá thành không hề nhỏ." Mắt bác sĩ Lâu sáng lấp lánh nói, "Theo tôi được biết, năm Nguyên soái lên bốn mới thì tinh thần lực mới đạt cấp 3 cấp cao."

Lý Diệu không phủ nhận: "Đúng vậy."

Nhà họ Lý có truyền thống làm quân nhân, con cháu dòng chính dù là Alpha hay Omega đều ưu tiên tìm bạn đời có độ phù hợp 100% nên con cái sinh ra có tinh thần lực khá cao.

Lúc hắn bốn tuổi, tinh thần lực đạt cấp 3 đã khó tin, còn con trai mới đầy tháng mà đạt hẳn cấp 4 thì lại càng khó tin hơn.

Bác sĩ Lâu lộ vẻ mặt quả nhiên là thế.

Đúng là cha hổ thì không sinh chó con mà!

*Hổ phụ không sinh khuyển tử, mà tui thấy dịch hẳn ra nó mắc cừ quá nên để luôn.

Nhưng Lâm Hân thì không lạc quan như vậy, cậu nghiêm túc hỏi bác sĩ: "Với thể chất hiện giờ của cục cưng thì có chịu nổi tinh thần lực cao thế này không ạ?"

Bác sĩ Lâu "ừm" một tiếng: "Dạo này đứa nhỏ có biểu hiện gì bất thường không?"

"Không có." Lâm Hân lắc đầu, "Ăn khỏe ngủ ngon."

!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !! 

Bác sĩ Lâu nheo mắt cười: "Vậy thì không sao."

Lâm Hân thả lỏng đôi mày đang nhíu, yên tâm phần nào.

Lý Diệu bế con từ trong lòng cậu, vỗ nhẹ vào mông nhỏ khiến nhóc con bật cười khúc khích, hắn nhìn con đầy dịu dàng: "Phải dạy nó cách sử dụng và kiểm soát tinh thần lực cho linh hoạt thôi."

Nếu không một khi mất kiểm soát, hậu quả không tưởng tượng được.

Hôm nay có lẽ thằng bé cảm nhận được ác ý từ Lý Việt nên mới tự vệ theo bản năng, sử dụng tinh thần lực để đánh lùi mối đe dọa. Vì là lần đầu sử dụng nên chưa thuần thục, không gây ra thương tích thật sự cho Lý Việt. Nếu không được hướng dẫn bài bản và huấn luyện từ sớm thì e là về sau sẽ gây ra sai lầm lớn.

Có điều, một đứa bé nhỏ thế này, nên nhờ ai dẫn dắt mới được?

Lý Diệu cũng không nghĩ lâu lắm.

Bạch Húc mỉm cười hiền hậu: "Nguyên soái, phu nhân yên tâm, tôi nhất định sẽ dạy dỗ tiểu thiếu gia thật tốt."

Lâm Hân nói: "Vậy phiền ông quản gia rồi."

Bé con đang nằm trong lòng Lý Diệu, ăn no ngủ ngon, khò khò say giấc, miệng còn thổi bong bóng nhỏ, hoàn toàn không biết mình sắp phải kết thúc sớm thời kỳ vô lo vô nghĩ của trẻ sơ sinh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...