Chương 145: Ngoại truyện 6: Em bé loài người!
Editor: Phộn
––––––––––
Tắm xong, Lâm Hân dùng chiếc khăn tắm to mềm mại khô ráo quấn lấy cậu con trai trắng trẻo mềm mịn, rồi bế ra khỏi phòng tắm, nhẹ nhàng đặt lên giường.
Nhóc con vừa lên giường là không chịu ngoan ngoãn nữa, vùng vẫy vài cái, chui ra khỏi khăn tắm, để mông trần bò tới bò lui trên tấm chăn lụa, còn lăn qua lăn lại mấy vòng.
Giường của ba thật to, bé có lăn thế nào cũng không rớt xuống được.
!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!
Hơn nữa, hôm nay ba Diệu không có ở nhà, tối nay Hạo Hạo có thể ngủ với ba Hân rồi!
Hạo Hạo vui ơi là vui, lăn vài vòng rồi lại bật dậy, nhảy tưng tưng trên giường.
Lâm Hân chỉ mặc một chiếc quần đùi, mái tóc đen dài đến vai mượt mà như lụa xõa xuống. Do tập luyện nhiều năm, làn da cậu mịn màng, cơ bắp săn chắc đều đặn, không quá thô to mà ngược lại đầy vẻ dẻo dai và cuốn hút.
Cậu cầm hộp phấn rôm trong tay, nói với cậu con trai đang nhảy nhót: "Hạo Hạo, bôi phấn nào."
"Ba ơi, con không muốn bôi phấn đâu." Hạo Hạo dừng lại, ngồi trên giường, phồng má lắc đầu.
Lâm Hân leo lên giường, ngồi bên cạnh, dùng ngón tay dài chỉ vào cổ bé: "Chẳng phải ở đây nổi mẩn nhỏ rồi sao? Bôi phấn vào thì sẽ không ngứa nữa."
Hạo Hạo chu môi, ngoan ngoãn nằm xuống, duỗi thẳng tay chân, một bộ dáng tội nghiệp mặc người xử lý.
Lâm Hân cẩn thận thoa phấn rôm khắp người con trai, đến nách thì nhóc con sợ nhột, bật cười khúc khích, trốn tới trốn lui.
"Đừng động đậy, sẽ vào mắt đấy." Lâm Hân nhẹ nhàng dùng một tay giữ bé lại.
"Á á, con không nhúc nhích được nữa rồi~" Hạo Hạo khoa trương hét lên.
Lâm Hân không nhịn được bóp nhẹ cái mũi nhỏ của bé, nhóc con lập tức lấy tay che mặt, mãi đến khi bôi xong mới bỏ tay xuống, rồi lại bò tới bò lui, leo lên đầu giường, kéo cái gối mập mạp ra, cưỡi lên như cưỡi ngựa.
"Giá! Giá! Giá~"
Lâm Hân bị dáng vẻ nghịch ngợm của con trai chọc cười, lấy một bộ quần áo rộng rãi thoải mái của bé ở trong tủ ra, đặt lên giường.
"Hạo Hạo tự mặc đồ được không?"
"Được ạ."
Nhóc con rời khỏi cái gối, bò tới cầm quần áo, bắt chước người lớn mặc vào một cách nghiêm túc.
Lâm Hân nhìn con bằng ánh mắt dịu dàng, xoa xoa đầu bé.
Ông Bạch đã dạy dỗ Hạo Hạo rất tốt. Mới ba tuổi mà đã biết tự lập, biết đọc nhiều chữ, biết làm toán, đánh một bài quyền nhỏ trông cũng rất oai phong, quan trọng nhất là, sau quá trình huấn luyện một cách hệ thống như vậy, bé đã có thể thuần thục thu phát tinh thần.
Nửa tháng trước, cậu đưa con đi bệnh viện kiểm tra, hồi hộp chờ hơn hai tiếng đồng hồ, khi nhận được kết quả, cậu xúc động đến rơi nước mắt.
Bình luận