Chương 161: 165

Chương 161: Đôi mắt

Đại não là một cơ quan rất kỳ diệu, vào thời điểm mất đi ý thức, cũng không biết sẽ nhìn thấy khung cảnh trong mộng gì, trong lúc mơ mơ màng màng, Tần Tuyết Quân dường như mớ tới‌ rất nhiều thứ, nhưng đôi mắt lại giống như bị một miếng vải đen che lại, khiến hắn không nhìn thấy bất cứ thứ gì cả.

Cuối cùng hắn có cảm giác như đang đứng trước gương, có người từ sau lưng cởi bỏ miếng vải đen trước mặt hắn, hắn mở mắt ra, phát hiện mình trong gương có một đôi mắt đen, nhưng người giúp hắn cởi miếng vải đen lại xoay người rời đi, bước vào một mảnh ánh sao, tấm lưng nhìn như thế nào cũng giống như Trương Giác, nhưng thấp và gầy hơn Trương Giác trong trí nhớ của hắn một chút.

Khi mở mắt ra lần nữa, hắn nhìn thấy đôi mắt đen giống như trong gương, bên trong tràn đầy lo lắng.

"Peja, anh sao có thể đi làm mà không ăn sáng cơ chứ?"

Chủ nhân đôi mắt đen hỏi hắn cảm thấy thế nào rồi, sau đó đở hắn lên, bẻ một quả chuối lột ra đưa cho hắn.

"Nè, mau ăn chuối bồi bổ... Peja?"

Có người ôm chặt lấy cậu, không phải Trương Giác xa lạ với những cái ôm, đó là những cái ôm với đối thủ trong trận đấu, hay là những ôm với ban huấn luyện khi kết thúc trận đấu, hay thậm chí là những cái ôm đối với fan trượt băng nhí, cậu cũng đã rất nhuần nhuyễn.

Nhưng cậu và Tần Tuyết Quân, dường như chưa từng ôm nhau nhiều.

Bởi vì Tần Tuyết Quân quá cao to, Trương Giác rõ ràng có thể nhìn xuống rất nhiều người lại sinh ra một ảo giác rằng mình rất được cưng chiều trong vòng tay của hắn, cậu vỗ nhẹ mấy cái vào lưng người thanh niên to lớn này.

"Làm sao vậy? Em có mang cho anh ít cháo gà và bắp nè, ăn một chút nha."

Trương Giác tin rằng loại bắp mình mua chính là ngọt ngất ngây số 1, có mùi vị thơm và hàm lượng đường cao, rất thích hợp cho những người bị hạ đường huyết.

Tần Tuyết Quân nhàn nhạt trả lời: "Anh đã có một giấc mơ rất kỳ quái."

"Rõ ràng là đôi mắt của anh rất tốt, số độ chỉ có 200, hàng ngày không cần phải đeo kính, thế nhưng trong mơ, đôi mắt của anh rất đau, không thể nhìn thấy cái gì hết‌."

Trương Giác ngây ngẩn cả người, cậu do dự một hồi, rồi ôm lấy Tần Tuyết Quân.

"Nghe giống như là một cơn ác mộng, yên tâm‌, đôi mắt của anh rất tốt, nếu như anh lo lắng thì em sẽ đưa anh đến khoa mắt để kiểm tra, bảo đảm khoẻ mạnh, ngay cả một chút vấn đề cũng không có, anh vĩnh viễn sẽ không phải không nhìn thấy gì‌."

Tần Tuyết Quân lắc đầu.

"Sau đó anh nhìn thấy, nhìn thấy trong mơ có một tấm gương, mà đôi mắt của em lại nằm sâu trong hốc mắt của anh."

"Đôi mắt... của em?"

Trương Giác hoảng hốt nhớ tới tấm thẻ đăng ký hiến tạng mà cậu đã nhận được vào ngày sinh nhật trưởng thành của mình ở kiếp trước, nếu cậu đã ngã trên sân khấu, chắc chắn cũng đã có người đem những bộ phận có thể sử dụng được mà cậu đã hiến tặng ra mới đúng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...