Chương 6: 10
Chương 6: Đêm tuyết
Mùa đông thật sự rất lạnh, Thẩm Lưu nhìn đứa trẻ té xuống mặt băng và trên người dính đầy váng băng, dở khóc dở cười cởi áo khoác ra khoác lên cho cậu, đỡ cậu đi đến cạnh biên, sau đó trượt xuống mặt băng rồi trực tiếp cõng người lên ghế dựa bên lề.
Nhất ca của đội tuyển đơn nam quốc gia nửa quỳ trước mặt Trương Giác.
"Bị thương ở mắt cá chân trái rồi đúng không?"
Trương Giác lau nước mắt, đương nhiên là rất đau, cậu tự mình cúi người cởi giày trượt băng, sau đó cởi vớ, lộ ra mắt cá chân bị sưng đỏ.
Quấn băng vải thể thao tại các khớp có thể ngăn ngừa chấn thương vận động thể thao hiệu quả, bắp chân và đầu gối của cậu đều được quấn chặt bằng băng thể thao.
Thẩm Lưu thắc mắc: "Sao lại không quấn mắt cá chân lại?"
Trương Giác ngượng ngùng trả lời: "Em luôn cảm thấy nếu cổ chân bị quấn chặt lại thì khi trượt sẽ rất khó phát lực."
Thật ra cậu cũng đã có chút hối hận rồi, bởi vì nếu hôm nay cậu cũng quấn băng vải vào mắt cá chân thì nói không chừng cậu sẽ không bị bong gân.
"Chân em sưng phù như thế này không được rồi, người nhà của em đâu?"
Sau khi Thẩm Lưu hỏi rõ ràng cậu của Trương Giác là ai, hắn lập tức nhờ nhân viên hỗ trợ tìm người, lại đi đến xe băng dùng để thu thập vụn băng, dùng túi băng chườm cho Trương Giác.
Vì thế hình ảnh nhất ca trong mắt Trương Giác lập tức thay đổi từ "Người biểu diễn thực sự" thành "Người anh em này có nhân phẩm không tồi".
Trương Tuấn Bảo nhanh chóng chạy đến, nhìn thấy mắt cá chân của cháu trai mình thì đau lòng, Thẩm Lưu vừa chườm túi đá vừa nói chuyện với Trương Tuấn Bảo thì Trương Giác mới phát hiện bọn họ thật sự là quen biết nhau.
Thẩm Lưu cũng xuất thân từ đội tuyển tỉnh H, hắn và Trương Tuấn Bảo là anh em dưới cùng một huấn luyện viên.
Bọn họ quyết định mang Trương Giác đi tìm một cựu bác sĩ của đội tuyển tỉnh đã nghỉ hưu để khám chân cho cậu, bởi vì đối phương sống trong tiểu khu cách không xa sân vận động, gần nơi này nhất.
Khi bọn họ bước vào tiểu khu thì nhân viên an ninh đã ngăn cản họ lại, Trương Tuấn Bảo gãi đầu, lấy điện thoại ra gọi cho lão báo sĩ, Trương Giác nằm trên lưng ông cậu, tròng mắt không tự chủ được mà nhìn sang quầy bánh burrito bên đường.
Thẩm Lưu thấy thế, xoay người đi mua một ít bánh burritos, đưa cho nhóc con một phần, còn giải thích với Trương Tuấn Bảo: "Anh, bác sĩ Tần thích món này, em mang cho ông ấy một phần."
Trương Tuấn Bảo đỡ lấy chân cháu trai, nở nụ cười cảm kích với Thẩm Lưu, dặn dò đứa cháu trai đã bắt đầu ăn bánh.
"Tiểu Ngọc, ăn ở trên lưng cậu thì không sao, nhưng nếu con dám bỏ rác lên người cậu, xem cậu có xử lý con không!"
Trong miệng Trương Giác chứa đầy đồ ăn, cậu ưỡm a ưỡm ợ đáp lời, qua một chập, có người chạy về phía cổng tiểu khu.
Bình luận