Chương 76: 80

Chương 76: Ừm ok

Khi Trương Tuấn Bảo tỉnh lại thì nhìn thấy khuôn mặt nhỏ không thể đen hơn của Trương Giác.

Cậu bạn nhỏ đặt bát canh đậu xanh cái kịch trước mặt hắn, dữ dằn nói: "Uống đi!"

"Hay lắm, đây là thái độ mà con dùng để nói chuyện với cậu mình đó hở?"

Trương Tuấn Bảo biết tối hôm qua mình uống quá say rồi, nhỏ cháu trai nhất định không vui, lúc này cũng chột dạ, nhưng hắn không muốn thể hiện trước mặt tiểu bối, uống cạn nát canh đậu xanh rồi đặt trên chiếc tủ đầu giường.

Thậm chí còn không dám dùng sức, trực giác nói cho hắn biết, Trương Giác hiện tại đang rất nóng giận.

Ông cậu uống hết bát canh cũng không dám xuống giường, liền ngồi xếp bằng, mà Trương Giác im lặng dùng cặp mắt trong veo nhưng gợn sóng nhìn hắn, một lúc lâu, lúc Trương Tuấn Bảo muốn trốn ra khỏi phòng gọi Thẩm Lưu đến cứu giá, Trương Giác mới thở dài.

"Sau này đừng uống nữa, nếu không con sợ mình sẽ không tham dự được sinh nhật lần thứ bảy mươi của cậu."

Đời trước cậu ngay cả món mì trường thọ giành cho sinh nhật thứ năm mươi của ông cậu cũng không tham dự được, bởi vì Trương Tuấn Bảo đã ra đi lúc bốn mươi tuổi, rõ ràng là hơn ba mươi tuổi vẫn mang một gương mặt con nít giống như thiếu niên thì lại bị căn bệnh ung thư hành hạ mấy năm thì đã biến thành một ông già gầy còm, hoàn toàn không đẹp trai nữa.

Ung thư quá là làm bào mòn người, thời điểm ra đi cũng vô cùng thống khổ.

Viền mắt đứa nhỏ hồng hồng nhìn ông cậu: "Con còn muốn lúc mình đã sáu mươi tuổi còn có thể ăn món mì trường thọ lần thứ tám mươi của cậu, cậu nhất định phải sống đến lúc đó cho con, con đã chuẩn bị sẵn sàng công cuộc dưỡng lão cho cậu rồi, cậu phải cho con cái cơ hội này, biết không?"

Nhìn thấy nước mắt của đứa nhỏ, Trương Tuấn Bảo vốn muốn làm rối chuyện này lên cuối cùng hoảng sợ rồi.

Ai cũng biết Trương Giác là một chú cá sấu với lớp da dày thiệt dày, có lúc bị té chổng có hay bị huấn luyện viên đánh mông thì vẫn có thể cười hì hì, Trương Tuấn Bảo chưa bao giờ thấy cậu sợ bất cứ điều gì, nước mắt cũng là mấy năm rồi chưa thấy qua, năm đó cậu bị người giúp việc ác độc đánh gãy một chiếc răng cũng chưa bao giờ rơi một giọt nước mắt.

Thế mà bây giờ viền mắt đứa nhỏ đỏ hoe, trong lòng ông cậu như thắt lại, lập tức thề với trời rằng đời này mình sẽ không bao giờ đụng vào một giọt rượu.

Trương Giác lập tức thu liễm nước mắt lại, vỗ cái đùi lớn: "Được rồi, này là cậu nói đó, con sẽ nhớ kỹ."

Trương Tuấn Bảo: "..."

Hắn có cảm giác mình bị hố rồi.

Hắn ho khan một tiếng: "Được rồi, việc này chấm dứt ở đây, con đừng có nói gì về việc dưỡng lão cho cậu nữa, việc này không đến phiên con, cậu có lương hưu, nếu không xảy ra chuyện gì thì sau này cậu cũng sẽ có con, đừng có nhìn ông cậu của bây độc thân đến giờ, nếu như muốn thì sẽ tìm được thôi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...