Chương 25: 25

Edit: Mạn Già La

Giang Dữ Mặc chậm rãi ngẩng đầu, cho dù hai mắt bị che lại cũng có thể nhìn ra sự đáng thương và bất lực trên mặt cậu, thiếu niên dường như nghe thấy tiếng bước chân, đầu vai mượt mà hơi co rúm lại: "Ai? Ai ở đó vậy?"

Cậu không nghe thấy bất cứ âm thanh nào, trên mặt dần hiện lên vẻ sợ hãi khẩn cầu, môi màu hồng nhạt bị cắn chảy tia máu: "Cầu xin anh đừng tổn thương tôi! Tôi, tôi có tiền, chỉ cần anh không tổn thương tôi, tôi cho anh hết toàn bộ!"

Cố Ngu vẫn không nói gì, tầm mắt anh lướt qua đủ loại công cụ cũng treo trên tường bên cạnh thiếu niên.

Ánh sáng đỏ mờ tối chồng lên làn da trắng ngần giao lên dệt ra bầu không khí mờ ám, khí lạnh mang theo hương xông từ từ thổi ra từ máy điều hòa trung tâm phía trên đầu.

Cố Ngu không hiểu biết quá nhiều về vòng tròn này, lúc này cũng chỉ hơi nhướng mày trước những đạo cụ rực rỡ muôn màu, dày đặc này.

Quá mức yên tĩnh khiến trên mặt thiếu niên nhanh chóng xuất hiện vẻ kinh ngạc nghi ngờ không xác định, sợ hãi cùng với hoảng loạn do không chắc chắn về điều chưa biết.

Cậu sợ hãi đến mức run khẽ, trong lòng lại đang suy đoán, hai lần trước đều là bóp cổ cậu, lần này cậu biến thành như vậy chủ động đưa lên, Cố Ngu lại sẽ muốn làm thế nào đây?

Hương ngọt dính nhớp trong không khí hun người ta choáng đầu, tiếng bước chân chậm rãi đến gần, thở dốc nặng nề trầm thấp gần trong gang tấc, Giang Dữ Mặc như một chú cừu đã chịu kinh sợ, mím chặt môi khó có thể hít thở.

Ngón cái hơi thô ráp không hề báo trước ấn lên cánh môi tươi mềm của thiếu niên, ngón tay khác thuận thế giữ chặt gương mặt, hơi dùng sức đã chìm vào trong làn da tràn đầy collagen.

Theo mùi ngọt hít vào phổi, giữa mày Cố Ngu giật thình thịch.

Trong đầu xuất hiện một giọng nói, xì xì như rắn độc thè lưỡi.

- căn nguyên của tất thảy dịch tả đều là Giang Dữ Mặc! Chỉ cần cậu ta biến mất! Vậy hết thảy đều sẽ đã không xảy ra! Hiện giờ là thời cơ tốt nhất!

Thái dương Cố Ngu nổi gân xanh, tơ máu như tơ nhện nơi hốc mắt lần lượt leo lên tròng trắng mắt. Không được, hiện tại cậu ta vẫn chưa đã làm những chuyện đó.

Cậu, hiện tại vẫn vô tội.

- nhưng, cậu đã trùng sinh, cậu biết những chuyện đó nhất định sẽ xảy ra! Mấy ngày nay cậu cũng đã nghiệm chứng, những việc đó không phải cảnh trong mơ, đều là chuyện đã từng xảy ra. Cậu trùng sinh trở về, chẳng lẽ không phải để ngăn cản những chuyện đó xảy ra sao?

- chỉ cần không còn Giang Dữ Mặc, thì những chuyện khiến cậu đau khổ, tự trách không thôi đó sẽ không xảy ra nữa! Điều cậu về nhà đối mặt sẽ không phải là một hàng bài vị lạnh băng ấy!

Cố Ngu thần sắc hoảng hốt, anh như thấy đôi mắt trong ảnh chụp trắng đen của ba mẹ anh em đang nhìn chằm chằm mình, phảng phất đang chất vấn: Tại sao? Cậu tại sao không giúp chúng tôi báo thù? Chẳng lẽ cậu chỉ ngóng trông chúng tôi chết oan chết uổng sao?!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...