Chương 26: 26

Edit: Mạn Già La

Giang Dữ Mặc sợ hãi ôm chặt cánh tay Cố Ngu, tìm kiếm cảm giác an toàn, không bỏ lỡ lúc cậu nói biến thái người đàn ông bên cạnh cứng đờ người một thoáng, khoảnh khắc cúi đầu cười trộm tựa như con cáo thực hiện được trò đùa dai.

Cố Ngu cao hơn Giang Dữ Mặc một cái đầu, hơi cúi đầu, cằm liền chạm phải tóc đen bồng bềnh của Giang Dữ Mặc, mùi hương cây lan Nam Phi nhàn nhạt thoảng nơi chóp mũi.

Tuy mới không trói bao lâu, nhưng có lẽ do da non, trên cổ tay có vết đỏ do dây thừng để lại, còn có dấu tay dưới lớp băng vải trắng nơi cổ, tóc mái đen nhánh ngoan ngoãn dán sát vào gương mặt tinh tế nhỏ xinh, cảm giác vỡ vụn khiến người lòng sinh xót thương.

"Có lẽ có việc đi rồi, lúc tôi vào không nhìn thấy ai khác." Cố Ngu nói với giọng điệu bình thường.

"Vậy chúng ta nhanh rời khỏi đây." Giang Dữ Mặc vài bước đi đến cạnh cửa, lén lút kề lên cửa nghe động tĩnh bên ngoài: "Bên ngoài hình như không có ai, chúng ta đi mau!"

Hệ thống phỉ nhổ: [Bây giờ bọn họ chắc đều đang vội vàng thu dọn cục diện hỗn độn ký chủ ngài gây ra đấy.]

[Nhưng mà ký chủ, rốt cuộc khi nào anh nói chuyện Cố Du Du cũng bị bắt?]

Giang Dữ Mặc đưa lưng về phía Cố Ngu nheo mắt: 'Không vội.' Cậu trở về nơi ác mộng này của "Giang Dữ Mặc nguyên tác", cũng không phải đến du lịch một chút rồi đi!

'Hệ thống, bao trùm giám sát trên hành lang mười phút.'

[Được thôi ký chủ! Tiêu hao 1 điểm giá trị năng lượng, giá trị năng lượng hiện tại 12.5]

[Nhưng ký chủ, mười phút này đủ chạy trốn hả?]

Không phải hệ thống coi thường, mà do nơi này lớn, không chỉ phải tìm cửa ra, còn phải trốn người, tí thời gian này hẳn không đủ.

'Bảo mày làm cứ làm, vô nghĩa nhiều vậy!'

Giang Dữ Mặc cứ như đặc công trong phim hành động lẻn vào trong nhà kẻ địch, vèo cái đã chạy qua dán sát vào vách tường, cẩn thận nhìn trái phải không ai, vẫy tay với Cố Ngu: "Mau đến đây."

Cố Ngu trong lòng khẽ động, đi qua đó một cách thong thả ung dung, bị Giang Dữ Mặc sốt ruột kéo đến bên cạnh: "Trời ạ, cẩn thận một chút, đừng bị bọn họ phát hiện."

Hai người men vách tường lén lút đi về trước.

"Cửa ra không ở bên này, có lẽ ở một đầu khác." Giang Dữ Mặc có hơi thất vọng, phía trước là vách tường, con đường chạy trốn hẳn ở một hướng khác.

Giang Dữ Mặc nói xong xoay người, nhưng cánh cửa gỗ đỏ chắc chắn chéo phía trước không đóng chặt, có giọng nói vọng ra từ khe cửa.

"Ông chủ! Không được! Xóa không được!"

"Bên Weibo cũng nói không xóa được, mẹ nó, tôi thấy chúng là muốn hét giá trên trời thì có! Cậu hack vào cho tôi! Trực tiếp gạch bỏ tài khoản đó!"

"Vẫn không được! Đối phương chắc chắn là hacker thực lực lợi hại hơn tôi!"

Tiền Thịnh lúc này nào có tâm tình nghe gã nói này đó, điện thoại không ngừng có cuộc gọi đến, có ba mẹ, ông cụ, các cổ đông lớn trong công ty, còn có đồng nghiệp khác.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...