Chương 29: 29

Edit: Mạn Già La

Cố Ngu cụp mắt, vài giây sau, lời kết bạn được chấp nhận.

Ting ting ting!

Gần như cùng lúc Cố Du Du đã rất nhiệt tình gửi đến rất nhiều tin nhắn, trừ thăm hỏi sức khỏe, còn cả chuyển khoản tự nguyện tặng cho.

Cố Ngu không ngờ Cố Du Du và Giang Dữ Mặc trò chuyện theo phong cách này, một tiếng một ân nhân, giữa những hàng chữ lộ ra nhiệt tình.

Cố Ngu nhúc nhích ngón tay, trả lời từng câu một, thuận tiện báo phải ra ngoài du lịch một thời gian, gần đây sẽ không ở thành phố A.

Làm xong tất thảy, anh thoáng thở phào trong lòng.

Chỉ cần ngăn cách Giang Dữ Mặc tiếp xúc với người khác, lần này, thì bọn họ sẽ không xuất hiện bất trắc như đời trước.

Điện thoại đinh một tiếng, Từ Phi Diệu mời anh đi quán bar uống vài ly, Cố Ngu nhìn xuống vị trí, cách đây cũng không xa, anh thay quần áo rồi ra ngoài.

Đến quán bar, trong phòng không chỉ có mình Từ Phi Diệu, còn có Chu Ý Bạch, Nguyên Tiếu vân vân, người quan hệ hơi thân ngày thường cũng đến.

Chỉ có vị trí chính giữa nhất trống, Cố Ngu đi qua đó ngồi xuống, một ly rượu đưa đến trước mặt, Từ Phi Diệu nháy mắt với anh: "Anh Ngu, uống một ly?"

Cố Ngu rất nể mặt bạn bè, nhận lấy một hơi cạn.

Việc này lại không thường thấy. Ngày thường đều uống văn nhã từng ngụm từng ngụm, giờ một hơi cạn có vẻ hơi buồn bực.

Từ Phi Diệu và Chu Ý Bạch hai người trao đổi ánh mắt, trước trò chuyện vài câu chuyện râu ria, trò chuyện một hồi, liền nói đến chủ đề nóng hổi gần đây.

"Tiền Thịnh và Tiền Hâm thật là gan con báo, cũng năm 2024 rồi mà còn dám làm chuyện như vậy." Từ Phi Diệu không dám tin, vẻ mặt thổn thức: "Coi mình là hoàng đế thật đấy à."

"Đúng vậy đúng vậy." Cậu ấm Diệp Thu bên cạnh phụ họa: "Ăn gan hùm mật gấu! Vẫn nhờ anh Cố, nhẹ nhàng đã phá huỷ ổ cướp kia."

Cố Ngu nhíu mày: "Là cảnh sát triệt phá, tôi chỉ báo cảnh sát mà thôi."

Từ Phi Diệu vỗ đầu Diệp Thu: "Cậu cho rằng anh Ngu là cậu à. Có vài lời không thể nói bậy, đừng tìm phiền phức cho mình."

Diệp Thu vội vàng xin lỗi, bồi tội uống liền ba ly.

Chu Ý Bạch yên lặng uống rượu, chờ khi Từ Phi Diệu kéo người đi quỷ khóc sói gào, y câu được câu chăng nói chuyện phiếm: "A Ngu, mấy ngày nay cậu ngủ có ngon không?"

Mấy ngày trước, Cố Ngu nói với y buổi tối ngủ không ngon, thường xuyên đêm không ngủ được, Chu Ý Bạch bèn kê chút thuốc trợ ngủ hiệu quả rất tốt cho anh.

Cố Ngu xoay ly rượu, không biết nghĩ đến điều gì, ánh mắt tối nghĩa ảm đạm dưới ánh đèn trong phòng: "Ừm, cảm ơn."

Hai ngày này Giang Dữ Mặc ngủ trong phòng anh, Cố Ngu mỗi ngày vừa có thời gian đều sẽ đi ngồi trong phòng lẳng lặng nhìn cậu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...