Chương 31: 31

Edit: Mạn Già La

Trong phòng ngủ tĩnh mịch như một bãi tha ma, Giang Dữ Mặc hít thở dồn dập nặng nề, cổ cùng với gương mặt đỏ thẫm từng mảng lớn như quả táo.

Trong mắt cậu ngập nước mắt tủi thân, cơ thể rất gầy, sờ vào đều là xương cốt, chỉ có một chút thịt trừ tập trung trên mông thì cũng chỉ có chút phúng phính trẻ con ngây ngô trên má.

Sự sốt ruột tàn nhẫn và kiên định cần phải hỏi ra cho rõ ngay trong đêm nay của Cố Ngu dần dần hóa mềm như băng tuyết tan rã.

Nói đến thì, đời trước thêm đời này số tuổi của anh lớn hơn Giang Dữ Mặc một hệ, không khỏi có chút hiềm nghi bắt nạt trẻ nhỏ.

Trong không khí truyền đến một tiếng thở dài hơi không thể nghe thấy, ngón tay gạt đi nước mắt vương trên thịt mềm phúng phính trẻ con: "Khóc cái gì."

Lời vừa ra khỏi miệng, Cố Ngu đã mơ hồ cảm thấy bản thân nói sai.

Quả nhiên Giang Dữ Mặc ngay lập tức khụt khịt: "Không có thiên lý, ngay cả khóc cũng không cho khóc huhuhuhu, sao anh bá đạo vậy hả!"

Mặc kệ là người quan hệ thân thiết, hay hoặc là đối tác, đều cố hết sức xuất hiện trước mặt Cố Ngu với một diện mạo tốt đẹp.

Đây là lần đầu tiên anh gặp phải người khóc lóc không e dè ở trước mặt anh, kiểu khóc này còn không gào khóc sướt mướt như một đứa trẻ hư, mà chứa đầy uất ức, thật sự không nín được mới thẩm thấu ra ngoài một cách không chịu kiểm soát từ một tia khe hở.

Cố Ngu vốn đã có một chút nghi ngờ Giang Dữ Mặc này khác với Giang Dữ Mặc kiếp trước, hiện giờ lại tăng thêm một quả cân trên bàn cân khi xác nhận Giang Dữ Mặc đời này là người tốt.

Ánh mắt soi xét giấu đi, Cố Ngu thở dài.

Anh vốn nên khách quan, song vẫn khó tránh khỏi áp đặt Giang Dữ Mặc đời trước lên người Giang Dữ Mặc đời này.

Khách quan mà nói, trải nghiệm của hai người vốn khác biệt, theo điều tra và so sánh của anh ở kiếp trước, Giang Dữ Mặc kiếp trước thì không nhịn đến mười tám tuổi, vào lúc mười ba tuổi gặp phải bắt nạt trong trường học, một phát cắn đứt lỗ tai kẻ đi đầu khởi xướng, nổi tiếng với hung ác, kinh sợ những người ức hiếp cậu, sau đó không ai còn dám động tay với cậu, chỉ có thể cô lập cậu bằng sự lạnh nhạt.

Mà Giang Dữ Mặc đời này cho đến mười tám tuổi cũng vẫn luôn nhẫn nhục chịu đựng, không có chút nào phản kháng. Tuy rằng tính tình thay đổi lớn, nhưng dưới sự kích thích cực hạn do bị người thân phản bội dẫn tới kết quả cũng không phải không có khả năng.

Đáy lòng anh đã loáng thoáng nghiêng về Giang Dữ Mặc này vô tội, nên giọng điệu cũng càng thêm dịu đi: "Điểm này là tôi sai rồi, thật xin lỗi."

Giang Dữ Mặc ngừng khóc một thoáng, đôi mắt to mắt đẫm lệ trắng đen rõ ràng, có sự thấu triệt và tươi đẹp rửa sạch những thăng trầm.

Nước mắt cậu chậm rãi ngừng, căng thẳng mở to đôi mắt to, dường như rất kinh ngạc vì thế mà có thể nhận được lời xin lỗi từ kẻ bắt cóc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...