Chương 56: 56

Edit: Mạn Già La

Lầu một, quán bar.

Đèn cầu quay tròn xoay tròn, ánh đèn đủ mọi màu sắc nhuộm toàn bộ không gian thành một bảng màu lớn.

Dưới ánh đèn mờ ảo, ngay cả mặt cũng không thấy rõ, giữa người với người lại thân mật khăng khít, tùy ý uốn éo cơ thể theo nhịp điệu mạnh mẽ, nảy sinh ra tình cảm mập mờ mông lung.

Giang Dữ Mặc lấy ra kiên nhẫn lớn nhất của mình đời này để diễn kịch với gã sến súa trước mắt.

Cậu cầm một ly rượu, môi áp vào miệng ly, khóe miệng vẫn luôn treo cười nhẹ, thường thường có lệ với gã sến súa mà nhấp một ngụm rất nhỏ.

Cố Ngu sao còn chưa đến?

Chẳng lẽ anh ta thấy mình nói chuyện phiếm với gã đàn ông khác, cũng không ghen một tí?

Giang Dữ Mặc không tin.

Trước đây chỉ một Tần Húc thôi mà cũng phân cao thấp trong âm thầm, bây giờ cậu đều ở quán bar rồi, còn nói chuyện với người khác, anh không có khả năng nhịn được.

Chờ một chút vậy.

Nơi này ánh đèn ảm đạm, Giang Dữ Mặc híp mắt, đối phương liền hoàn toàn không nhìn ra cậu không kiên nhẫn, còn tưởng rằng cậu bị mình chọc vui vẻ, trên thực tế Giang Dữ Mặc do thấy được một bóng người quen thuộc.

Cậu nheo hai mắt, sao cô ta lại xuất hiện ở đây?

Còn có, gã đàn ông kia là ai?

Cạch!

Ly rượu thủy tinh trong suốt va lên bàn rất nhẹ, gã sến súa dừng lại lời chém gió ba hoa, có hơi kinh ngạc dời lên theo cánh tay bó bột: "Hửm? Sao vậy?"

"Không có gì, chỉ là muốn đi phòng vệ sinh một chút." Giang Dữ Mặc cười có chút ẩn ý.

Quầy bar bên này.

Nơi này quá ồn, Từ Phi Diệu ra bên ngoài nhận một cuộc gọi trở về, đến bên quầy bar trước.

"Không còn sớm, chúng ta về thôi."

Từ Thành Anh ồn ào: "Nhanh vậy? Em còn chưa chơi đủ đâu!"

Đừng nhìn Từ Phi Diệu ngày thường qua lại đủ loại chỗ ăn chơi, nhưng Từ Thành Anh không thể được, có lẽ chính vì có vết xe đổ Từ Phi Diệu này, cho nên Từ Thành Anh đến nay đều bị quản rất nghiêm.

Từ Phi Diệu cũng không muốn, nhưng hắn vừa rồi nhận được điện thoại của A Ngu, bên phía anh bị vướng một việc, đêm nay không đến được, đặc biệt dặn dò bảo hắn nhanh chóng dẫn người đi.

Quán bar nơi này, ngư long hỗn tạp, cho dù nơi này có ngưỡng cửa, tiến vào cùng không phải đều là người bình thường.

"Nhanh lên, đừng dong dong dài dài. Tiểu Du còn nhỏ đấy, vẫn là lúc đang phát triển, không thể thức khuya."

Từ Phi Diệu quay đầu: "Anh đi gọi Tiểu Mặc, đợi lát chúng ta đi cùng."

Song vừa nhìn, tức thì da đầu tê dại, trực tiếp nổ tung.

Mẹ kiếp! Giang Dữ Mặc đâu rồi?

Lúc gã sến súa đợi người cũng không nhàn rỗi, gã nhìn trúng một chú chó con cách không xa chéo đối diện, tươi cười mập mờ lắc lắc ly rượu, tinh tế nhấp một ngụm, thuận tiện lại nháy mắt phóng phóng điện.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...