Chương 73: 73

Edit: Mạn Già La

Làn da sau lưng trở nên đỏ thẫm sau khi ngâm suối nước nóng, độ ấm bỏng người phảng phất bắt đầu khuếch tán từ môi Giang Dữ Mặc, thấm vào da.

Đầu lưỡi như linh xà nhẹ nhàng, liếm qua một cách nhẹ nhàng, tinh tế trên vết thương ửng hồng, như làn gió nhẹ thổi qua mặt hồ trong mùa xuân, nhẹ nhàng đến thế, lại khiến cơ lưng hình dạng rõ ràng run nhè nhẹ.

Giang Dữ Mặc không vui với việc trên lưng anh vô cớ nhiều ra vết thương, cậu đã coi Cố Ngu như vật sở hữu của mình, bất kể là ai, cho dù là bản thân Cố Ngu, cũng không thể để lại những dấu vết này trên người anh.

Cậu phẫn nộ trong lòng, rồi lại không khỏi si mê vì những phản ứng của Cố Ngu.

Nghe nói lúc rất thích một người, luôn sẽ không nhịn được muốn cắn hắn.

Giang Dữ Mặc bây giờ răng lại ngứa, cậu liếm liếm đầu răng, vào lúc Cố Ngu không hề phòng bị, dùng chút lực cắn xuống, hàm răng khảm vào trong thịt vân da rõ ràng.

Cố Ngu sh một tiếng rất khẽ, cũng không giận, trở tay sờ đến mái đầu tươi tốt tóc của thiếu niên, xoa xoa một cách dịu dàng, như đang trấn an.

Cuối cùng, Giang Dữ Mặc nhả miệng, bên cạnh vết thương hình dáng dài hẹp màu đỏ nhiều một dấu răng nhỏ xinh tròn tròn đáng yêu, như đặc biệt thực hiện đánh dấu với vật sở hữu.

"Em đóng dấu rồi!"

Giọng nói trong trẻo của Giang Dữ Mặc vang lên trong phòng ấm, hòa cùng tiếng nước nhỏ giọt, nhìn thẳng vào mắt Cố Ngu, nở nụ cười nhất định phải được: "Anh là của em."

Cố Ngu cũng không tức giận vì lời tràn ngập dục vọng chiếm hữu này, anh nhéo nhéo má Giang Dữ Mặc: "Ừm, là của em."

Anh lần đầu tiên có cảm giác thế này, tâm trí đều vì một người khác tác động, gần chỉ là mấy chữ ngắn ngủn, khiến trong lòng anh cuồn cuộn ra tình cảm nóng cháy.

Hai người cùng thay quần áo, băng qua sảnh hành lang dài, trở lại căn phòng Giang Dữ Mặc đã đặt tại sơn trang suối nước nóng.

Trong một góc, Từ Phi Diệu đã ra ngoài trước nhìn hai người vai kề vai trở lại phòng, thở mạnh ra làn khói, ở bên chân hắn, tàn thuốc đã rơi vãi đầy đất.

Chu Ý Bạch và Từ Thành Anh đều ở bên cạnh, họ không bỏ lỡ một khắc kia, không khí nhất thời có một sự im lặng khó thở, họ đều cảm thấy khó giải quyết vì tình huống trước mắt.

"Ý Bạch, làm sao bây giờ?" Từ Phi Diệu lo âu đến mức đầu tóc cũng sắp bị chính hắn bứt hết: "A Ngu thích người nào không tốt, tại sao cố tình lại thích Giang Dữ Mặc tên khẩu phật tâm xà kia!"

Ánh mắt Chu Ý Bạch nặng nề, trần thuật sự thật: "Ngay cả chúng ta, nhiều người như vậy, đời trước không phải đều coi Giang Dữ Mặc thành em trai đối đãi sao? Nếu không xảy ra kỳ tích sau đó, cho dù đến chết, chúng ta cũng không biết hung thủ hại chết chúng ta là ai!"

Chu Ý Bạch không muốn thừa nhận, nhưng lại không thể không nói ra: "Cậu đừng nhìn A Ngu cả ngày cảm xúc ổn định, mặc kệ với ai cũng là vẻ mặt dịu dàng đến mức gần như không có tình cảm kia. Cậu ấy phụ trách một tập đoàn lớn như vậy, trước nay không thể hiện ra áp lực trong lòng với chúng ta, nhưng không nói không có nghĩa không tồn tại."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...