Chương 74: 74

Edit: Mạn Già La

Dùng sức để lại một dấu răng trên đùi, Giang Dữ Mặc bắt đầu đặt lực chú ý trên vòng vốn màu bạc kia.

"Thứ này rốt cuộc phải tháo thế nào vậy?"

Giang Dữ Mặc tiến gần lên, nghiên cứu thứ này bằng sự nghiêm túc khi làm thí nghiệm ở trường.

Cậu xách lên quan sát vòng quanh trên dưới trái phải, ngước mắt, nhìn chăm chú người đàn ông từ dưới lên, chu miệng oán giận: "Cũng không biết anh lấy sở thích từ đầu nữa, sao lại thích thứ này?"

Thiếu niên hoàn toàn không rõ động tác hiện tại của cậu quá mức cỡ nào, thứ trong tay còn dài hơn mặt, dáng vẻ nghiêm túc đơn thuần, không mang theo một chút ý đồ dụ dỗ như vậy của cậu ngược lại càng thêm tràn ngập cám dỗ.

Nó giật một chút, gần như cọ qua má thiếu niên.

Giang Dữ Mặc bất mãn đè lại: "Ngoan một chút được không? Bây giờ đang làm chuyện đứng đắn đấy!"

"Ư, cái đó, nếu không anh vẫn nên tự làm..." Cố Ngu lần đầu tiên bị nắm lấy chỗ yếu, trong lúc nhất thời có chút chân tay luống cuống, chỉ là anh mới vừa đè lại tay Giang Dữ Mặc, thiếu niên bất chợt dùng sức vòng lại.

"Ặc ưm..." Cố Ngu đau rên một tiếng.

"Không được!" Giang Dữ Mặc quả quyết từ chối: "Ai bảo anh tổn thương cơ thể của mình như vậy, em không tin anh!"

Cố Ngu tay nắm hờ trong không trung, sau vài lần lặp lại, anh suy sụp buông ra, hai tay và hai chân dang ra hai bên, người đàn ông xưa nay áo mũ chỉnh tề, tự phụ ưu nhã chật vật nghiêng đầu: "Em nhanh một chút."

Anh giao quyền chủ động cho Giang Dữ Mặc.

Khóe môi Giang Dữ Mặc vểnh một chút không dấu vết, rồi nhanh chóng trở về nguyên trạng, ngón tay nâng lên hạ xuống như như đùa nghịch bên trên đàn piano, mỗi một lần đụng vào đều đang kích thích sợi dây mẫn cảm của Cố Ngu.

Hơi thở của anh bắt đầu nặng nề hơn rõ rệt.

Giang Dữ Mặc trơ mắt nhìn vòng trắng siết vào thịt, cậu biết không thể chọc tàn quá, xinh đẹp như vậy, hỏng thì đáng tiếc lắm, cậu còn chưa chơi đủ đâu.

Giang Dữ Mặc xách lên để xem phía dưới, ở phía trước bóng, trên vòng trắng có một yếm khoá nho nhỏ.

"Ưm, nơi này hình như có một cái gài."

Giang Dữ Mặc lúc này hoàn toàn nằm sấp trên giường, hơi thở đều phả lên người Cố Ngu, khiến cho thịt cơ đùi anh không tự chủ được căng thẳng co giật từng hồi.

Cậu vươn tay, lúc nắm yếm khoá không thể tránh khỏi đụng tới nó, đầu ngón tay cọ xát qua lại trên gân xanh, lúc thịt cơ đùi Cố Ngu căng còn cứng hơn cục đá.

Cạch!

Vòng màu bạc sạch sẽ theo tiếng tháo ra.

Thứ trắng nõn quấn quanh rắn xanh, đỉnh núi đỏ tươi, vào khoảnh khắc tháo ra, lại tự nhiên buông xuống chớp mắt biến thành nửa lơ lửng trong không khí.

"Hộc!" Cố Ngu không khỏi khẽ thở phào, nếu lại để thiếu niên tiếp tục nữa, anh sắp không nhịn được.

Anh không muốn để thiếu niên nhìn thấy dục vọng dơ bẩn ấy của anh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...