Chương 109: Ngoại truyện 17

Edit: Mạn Già La

Cố Ngu có một thoáng nghi ngờ là Từ Phi Diệu nói cho Giang Dữ Mặc mật khẩu cửa nhà anh, nhưng biểu hiện của Giang Dữ Mặc sau đó lại không đơn giản như vậy.

Sau khi cậu vào cửa thì nói khát quá, rồi quen cửa quen nẻo đi vào phòng bếp kéo tủ lạnh mở một chai nước khoáng bắt đầu uống.

Thuần thục thật giống như cậu thật sự từng sống ở đây vậy.

Cố Ngu vừa cảm thấy khó tin, vừa lại có hơi tò mò Giang Dữ Mặc có thể làm được đến mức nào.

Anh đi theo Giang Dữ Mặc đi dạo một lần trong nhà, trở lại phòng khách, Giang Dữ Mặc khoanh tay, miệng hơi mím, lườm Cố Ngu: "Ha! Chẳng qua chỉ chiến tranh lạnh mà thôi, anh thế mà vứt hết đồ của em, anh thật quá đáng!"

Có hay chăng một khả năng rằng cậu chưa từng sống ở đây?

Cố Ngu trong lòng nghĩ như vậy, trên mặt lại biết nghe lời phải, cúi đầu vô cùng có lỗi: "Mấy thứ kia đều cũ quá rồi, không xứng với em. Anh đã bảo người mua mới, đợi lát sẽ đến."

"Thật?"

Cố Ngu mặt không đổi sắc: "Đương nhiên rồi."

Giang Dữ Mặc nghi ngờ, nhưng sắc mặt Cố Ngu quá kiên định, ánh mắt dịu dàng như gió dịu mùa xuân, Giang Dữ Mặc xoa nhẹ lỗ tai: "Ừm, được thôi, tha thứ cho anh đấy."

Là do nhiệt độ không khí tăng cao sao? Cứ cảm thấy có hơi nóng.

Giang Dữ Mặc là người đầu tiên dám nổi nóng với anh, Cố Ngu cảm thấy mới lạ đồng thời còn cảm thấy rất thú vị.

Cố Ngu vốn đang muốn cùng Giang Dữ Mặc dạo trong chốc lát, nhưng trợ lý đã call liền ba cuộc, sau khi anh nói một tiếng với Giang Dữ Mặc thì vội vàng chạy tới công ty.

Vừa đến công ty Cố Ngu đã bận khí thế ngất trời, thân là sếp tổng một tập đoàn, tuy dưới quyền có rất nhiều người có thể dùng, nhưng dự án kế hoạch muốn cho anh xem qua cũng có rất nhiều, mỗi ngày đều có cuộc họp họp chẳng hết, đối tác gặp chẳng hết, lúc tất yếu còn phải xã giao.

Xã giao tối hôm nay thì không từ chối được, anh đã nhận được cuộc gọi từ Giang Dữ Mặc khi trên đường đến nhà hàng riêng sang trọng.

Giang Dữ Mặc hỏi anh khi nào về.

Cố Ngu trả lời từng câu, bừng tỉnh có một cảm giác mình đang yêu đương thật.

Buổi tối, lúc xã giao sắp kết thúc, phía đối tác mỉm cười mờ ám: "Tổng giám đốc Cố, thời gian còn sớm, bên tôi đã chuẩn bị xong, nếu không đi thả lỏng nhé?"

Thả lỏng là chỉ gì, người ở đây đều ngầm hiểu.

Cố Ngu luôn luôn khinh thường tham dự những việc này, không nói gì khác, đầu tiên anh đã có một ít bệnh sạch sẽ, không thể tiến hành tiếp xúc tứ chi với người không thích.

Anh đang muốn từ chối, một giọng nói trong trẻo gọi anh một tiếng từ xa: "Anh ơi."

Mọi người ở đây liền nhìn thấy một nam sinh tuổi trẻ xinh đẹp chạy chậm đến, ngừng trước mặt Cố Ngu, trong ánh mắt kinh dị của họ túm chặt cà vạt của Cố Ngu kéo đến Cố Ngu không thể không khom lưng: "Giờ đã mấy giờ rồi! Em đợi anh lâu rồi đấy! Lo anh uống say nên đặc biệt chạy đến đón anh, em có phải rất tốt không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...