Chương 103: Gia đình nhỏ

Ngày 20 tháng 12 năm 2034, thư viện cung điện Zarzuela chìm trong tĩnh lặng, ánh nắng mùa đông yếu ớt xuyên qua cửa sổ kính màu, vẽ hoa văn lấp lánh trên sàn đá cẩm thạch trắng, phản chiếu sắc xanh, đỏ, vàng như cầu vồng vỡ. Giá sách gỗ óc chó cao chạm trần, xếp đầy kinh thánh da bò, thơ Federico García Lorca, và tài liệu thiên văn từ NASA, tỏa mùi da cũ, mực in, và sáp ong. Nam ngồi trên ghế nhung đỏ thêu vàng, mặc áo sơ mi xanh navy ôm sát cơ ngực săn chắc, vest xám Hugo Boss, đồng hồ Patek Philippe lấp lánh, ánh mắt sắc lạnh, mở laptop MacBook Pro, màn hình sáng rực, phản chiếu đôi mắt nâu sâu thẳm. Anh vừa rời phòng ngủ, nơi Leonor, 26 tuổi, đang cho Isabella bú, ánh mắt lấp lánh, váy lụa trắng bó sát vú căng tròn, núm vú hồng nhạt hiện mờ qua vải, thì thầm: "Nam, anh bận lắm à? Tối nay chơi với Isabella, nhé. Con bé thích anh bế." Anh ánh mắt lấp lánh, hôn trán cô, cảm nhận da mịn, mùi nước hoa oud thoảng nhẹ: "Leonor, anh sẽ dành thời gian. Em và con là ánh sáng của anh." Nhưng lòng anh nặng trĩu, nghĩ về email từ Jetsun Pema, ảnh Dorji, 8 tháng tuổi, cười rạng rỡ, và lời khiển trách vì bỏ rơi mẹ con cô.

Nam ánh mắt lấp lánh, mở hộp thư, thấy báo cáo từ Jetsun về hệ thống oxy khách sạn vũ trụ, chi tiết tấm pin graphene, ống dẫn oxy kép, và thử nghiệm chống bức xạ ở quỹ đạo thấp. Ảnh Dorji đính kèm, cậu bé ngồi trên thảm xanh, mắt nâu lấp lánh, da trắng ngọc trai, tay nắm khối rubik đỏ-vàng, miệng cười toe, lộ hai răng sữa nhỏ xíu. Anh ánh mắt lấp lánh, tim nhói đau, tội lỗi như sóng thần: "Dorji, con trai cha. Phú Quốc ngày 27/12, cha sẽ đến." Anh nghĩ về lịch trình dày đặc: họp NASA ngày 22/12, Giáng sinh 24-25/12, Phú Quốc 27/12, và phỏng vấn với Beatrice Borromeo tại Ý. Anh ánh mắt sắc lạnh, quyết định dời lịch với Beatrice để giảm áp lực, tập trung cho Leonor, Isabella, và Jetsun.

Anh mở email, ngón tay lướt trên bàn phím, móng tay bóng loáng, gõ với nhịp điệu gấp gáp, giọng trang trọng:

"Beatrice thân mến,
Cảm ơn cô vì bài viết xuất sắc về công chúa Isabella, đã tôn vinh hình ảnh hoàng gia Tây Ban Nha và truyền tải niềm vui của chúng tôi. Do lịch trình gia đình, đặc biệt là thời gian dành cho Leonor và Isabella sau khi sinh, cùng các cam kết với AstroViet, bao gồm nghiệm thu khách sạn vũ trụ và họp với NASA, tôi xin đề nghị dời cuộc phỏng vấn tại Ý sang khoảng 15-20 tháng 1 năm 2035. Tôi rất mong gặp cô tại Milan hoặc Lake Como để chia sẻ về AstroViet và tầm nhìn không gian. Mong cô thông cảm và đề xuất thời gian phù hợp.
Chúc cô một Giáng sinh an lành, ấm áp bên gia đình.
Trân trọng,
Nam"

Anh ánh mắt lấp lánh, đọc lại, ký ức về Beatrice tại Madrid thoáng qua: váy lụa đen Armani bó sát, lộ đường cong hông, ánh mắt nâu thông minh, nụ cười dịu dàng, cái hôn má thoảng hương hoa nhài, và giọng nói trầm ấm: "Tôi chờ cậu ở Ý". Anh ánh mắt lấp lánh, tim đập nhẹ, nhưng dập tắt cảm xúc, nhấn gửi, màn hình lóe sáng, email biến mất vào không gian số. Anh ánh mắt sắc lạnh, mở báo cáo của Jetsun, đọc chi tiết về hệ thống oxy: 99.8% hiệu suất, 12 giờ dự phòng, và tấm graphene chịu nhiệt 3,000°C. Anh ánh mắt lấp lánh, thì thầm: "Jetsun, em làm xuất sắc. Khách sạn vũ trụ sẽ là kỳ quan." Anh gọi trợ lý AstroViet, Maria, 30 tuổi, tóc vàng, mắt xanh, ánh mắt lấp lánh, qua điện thoại: "Maria, sắp xếp họp NASA ngày 22/12, 10 giờ sáng, và chuyến bay đến Phú Quốc ngày 27/12, chuyên cơ AstroViet. Đảm bảo lịch trống cho Giáng sinh, không cuộc gọi nào." Maria giọng chuyên nghiệp, vang qua loa: "Vâng, thưa anh. Tôi gửi lịch và vé trong một giờ."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...