Chương 107: Kịch bản
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
Chiều 14 tháng 1 năm 2035, chuyên cơ AstroViet hạ cánh tại sân bay Milan Malpensa, ánh nắng mùa đông lấp lánh trên những con phố lát đá cuội của thủ đô thời trang. Nam mặc vest xanh navy Tom Ford may đo, áo sơ mi trắng ôm sát cơ ngực săn chắc, đồng hồ Patek Philippe vàng hồng lấp lánh, ánh mắt sắc lạnh, bước xuống, hít thở không khí mát lành pha mùi espresso và bánh cornetto mới nướng. Tài xế lái Rolls-Royce đưa anh đến khách sạn Bulgari, một tòa nhà kính ẩn trong khu vườn xanh mướt, với hồ bơi đá cẩm thạch và hoa lan trắng lấp lánh. Beatrice đã đặt sẵn suite Bulgari, ban công nhìn ra mái vòm Duomo lấp lánh dưới ánh hoàng hôn. Anh mở iPad, đọc email từ Leonor: "Nam, Isabella cười thật to sáng nay, còn cố nắm tóc em! Phỏng vấn suôn sẻ nhé. Yêu anh." Anh ánh mắt lấp lánh, mỉm cười, trả lời: "Leonor, hôn Isabella giúp anh. Anh về sớm." Ký ức về Jetsun trên khách sạn vũ trụ thoáng qua, nhưng anh dập tắt, tập trung vào cuộc phỏng vấn.
Tối hôm đó, Nam đến căn hộ của Beatrice ở khu Brera, một tòa nhà cổ thế kỷ 18 với cổng sắt rèn chạm khắc, ban công hoa giấy đỏ rực lấp lánh dưới ánh đèn đường, và cửa sổ kính màu phản chiếu ánh trăng. Beatrice, 49 tuổi, cao 1m75, thân hình mảnh mai thanh thoát, da trắng ngọc trai lấp lánh, tóc nâu óng mượt xõa sóng ngang vai, mắt nâu sáng thông minh, gò má cao thanh tú, môi hồng tự nhiên, mặc váy lụa Dior trắng kem, cổ thuyền, tay dài ren tinh xảo, cinched waist tôn vòng eo nhỏ, kết hợp giày lười vàng ánh kim Dior, đeo vòng cổ Buccellati kim cương lấp lánh và nhẫn vàng trắng đồng bộ. Hương nước hoa hoa nhài Miss Dior thoảng nhẹ từ cô làm Nam ngẩn ngơ. Cô ánh mắt lấp lánh, bắt tay anh, ngón tay mịn màng chạm nhẹ, giọng trầm ấm: "Nam, chào mừng đến Milan. Gia đình tôi háo hức gặp cậu." Anh ánh mắt lấp lánh, mỉm cười, nắm nhẹ tay cô, cảm nhận hơi ấm: "Beatrice, cảm ơn cô và gia đình. Căn hộ này đẹp như tranh."
Pierre Casiraghi, 47 tuổi, cao 1m80, tóc nâu sẫm chải gọn, mắt xanh lam sắc sảo, mặc sơ mi trắng Ralph Lauren gấp tay, quần tây xám Armani, giày da đen lấp lánh, bước ra, bắt tay Nam mạnh mẽ: "Nam, AstroViet là kỳ tích. Chào mừng đến nhà chúng tôi." Anh ánh mắt lấp lánh, đáp: "Pierre, cảm ơn anh. Tôi ngưỡng mộ đam mê đua thuyền của anh, nhất là Malizia II." Stefano, 17 tuổi, tóc nâu rối tự nhiên, mặc áo polo xanh navy, và Francesco, 16 tuổi, mắt nâu giống mẹ, mặc sơ mi trắng, chào Nam, ánh mắt lấp lánh, hỏi: "Chú Nam, khách sạn vũ trụ có thật sự nhìn thấy dải ngân hà không?" Nam ánh mắt lấp lánh, cười lớn: "Thật đấy, Stefano. Nếu có dịp, chú mời hai cháu lên, ngồi ở nhà hàng quay 360 độ."
Bữa tối diễn ra trong phòng ăn, ánh đèn chùm pha lê lấp lánh chiếu lên bàn gỗ sồi cổ, bày risotto alla Milanese vàng óng với nghệ tây thơm nồng, thịt bò bresaola thái mỏng xếp hoa hồng, salad rucola với parmesan mỏng như lụa, và rượu vang Barolo 2025 đỏ thẫm trong ly Riedel. Beatrice ánh mắt lấp lánh, ngồi đối diện Nam, rót rượu, ngón tay lướt nhẹ ly anh, làm tim anh đập nhanh, giọng dịu dàng: "Nam, kể về Isabella. Công chúa nhỏ làm gì đáng yêu nhất?" Anh ánh mắt lấp lánh, kể về lần Isabella nắm ngón tay anh, ánh mắt lấp lánh của Leonor khi cho con bú, làm Beatrice nghiêng đầu, váy lụa trắng kem lấp lánh, mỉm cười: "Nam, cậu là người cha tuyệt vời. Tôi nhớ Stefano và Francesco ở tuổi đó, cứ bám lấy tôi đòi nghe chuyện." Pierre ánh mắt lấp lánh, chạm vai Beatrice, thêm: "Nam, cậu phải thấy Beatrice chăm sóc hai đứa. Cô ấy là siêu nhân, vừa viết bài, vừa làm mẹ." Nam ánh mắt lấp lánh, nâng ly: "Pierre, Beatrice, hai người là đội hoàn hảo. Tôi học được nhiều từ gia đình các bạn."
Bình luận