Chương 137: Quá giang

Sáng 20 tháng 12, sân bay vũ trụ quốc tế Phú Quốc rực rỡ ánh nắng, bãi đáp composite phản chiếu AstroPod Model A, thân tàu bạc dài 15 m, lấp lánh như viên ngọc giữa đại dương








Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.

Sáng 20 tháng 12, sân bay vũ trụ quốc tế Phú Quốc rực rỡ ánh nắng, bãi đáp composite phản chiếu AstroPod Model A, thân tàu bạc dài 15 m, lấp lánh như viên ngọc giữa đại dương. Khoang VIP bên trong là một kiệt tác: ghế da trắng mềm như nhung, bàn gỗ óc chó đánh bóng, cửa kính chống tia vũ trụ, màn hình 8K hiển thị Trái Đất xanh lam xoay chậm, sao trời lấp lánh phía xa. Hệ thống cách âm triệt tiêu tiếng động cơ plasma, chỉ còn tiếng nhạc jazz nhẹ từ loa Bose. Nam bước lên tàu, dặn dò phi công: "Tuấn, chuyến này cần êm. Milan trước, rồi Madrid." Phi công gật đầu: "6 giờ đến Malpensa, 2 giờ sau đến Barajas. Tàu sẵn sàng."

Beatrice Borromeo xuất hiện, váy lụa đen bó sát ôm lấy thân hình mảnh mai, đường cong ngực và mông lấp lánh dưới ánh đèn. Tóc vàng buông xõa, kính râm Chanel che gương mặt thanh tú, môi đỏ mọng, hương nước hoa Dior Prestige La Rose thoảng qua. Cô kéo vali Louis Vuitton, giọng ấm, chậm: "Nam, cảm ơn anh cho quá giang. AstroPod này... đẹp hơn cả giấc mơ." Nam cười, chỉ vào khoang: "Beatrice, mời vào. Chúng ta có 6 giờ để tận hưởng." Cô nghiêng đầu, môi cong, váy lụa phấp phới khi bước vào, lấp lánh, mùi nước hoa làm không khí ngập dục vọng.

Cửa tàu đóng, động cơ plasma rền vang, AstroPod lướt qua tầng bình lưu, đạt Mach 10, không gian tối dần, chỉ còn ánh sao và Trái Đất xa xôi trên màn hình. Nam mở tủ lạnh kính, lấy chai Chablis Grand Cru 2030, rót vào hai ly pha lê Baccarat, ánh rượu vàng lấp lánh. Anh đưa ly cho Beatrice, ngồi sát, giọng chậm: "Beatrice, chúc AstroViet, chúc cô, và chúc... khoảnh khắc này." Cô nhấp rượu, vị vang mát lạnh trôi qua môi, lấp lánh, đặt ly xuống, nghiêng người, váy lụa trượt lên, lộ đùi trắng mịn, lấp lánh dưới ánh đèn LED dịu: "Nam, anh luôn làm mọi thứ trở nên... nguy hiểm. Leonor có biết anh thế này không?" Anh cười, tay chạm đầu gối cô, ngón tay vuốt chậm lên đùi, lấp lánh mồ hôi: "Beatrice, Leonor là gia đình. Nhưng cô... là ngọn lửa."

Anh kéo cô sát, mùi Dior làm tim anh đập nhanh. Tay anh vuốt dọc eo cô, lụa trơn tuột, lấp lánh. Cô chạm đùi anh, ngón tay lướt qua khóa quần, cảm nhận chim cứng dần, lấp lánh qua vải. Cô thì thầm: "Nam, đóng cửa đi. Tôi muốn... chạm vào anh." Anh đứng dậy, khóa cửa khoang, rèm tự động hạ, ánh sáng LED mờ đi, chỉ còn ánh sao từ màn hình, jazz dịu dàng văng vẳng.

Anh trở lại, ngồi xuống, cởi khóa quần, chim đỏ rực, dài 20 cm, gân nổi, rỉ nước, lấp lánh dưới ánh đèn. Giọng khàn, chậm: "Beatrice, ngồi lên tôi." Cô cười, môi cong gợi cảm, trèo lên đùi anh, váy lụa kéo cao, lộ quần lót ren đen, lồn hồng hào ướt át, lấp lánh dâm thủy, co bóp nhẹ. Cô cởi quần lót, ném xuống sàn, lồn chạm chim, lấp lánh, siết chặt, cả hai rên nhỏ. Tay cô cởi áo sơ mi anh, từng cúc bung ra, lộ ngực, cơ bụng săn chắc, lấp lánh mồ hôi. Anh kéo váy cô qua đầu, áo lót ren đen rơi, vú tròn căng mọng, núm vú hồng cứng lên, lấp lánh. Anh bóp vú, ngón tay xoay núm, cô rên: "Nam... chậm thôi... tôi muốn cảm nhận từng giây."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...