Chương 154: Trạm tiếp tế nhiên liệu

Sáng sớm 15 tháng 9, sân bay vũ trụ Phú Quốc, Việt Nam, nằm giữa rừng dừa xanh mướt và bãi biển An Thới lộng gió, trở thành tâm điểm của thế giới








Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.

Sáng sớm 15 tháng 9, sân bay vũ trụ Phú Quốc, Việt Nam, nằm giữa rừng dừa xanh mướt và bãi biển An Thới lộng gió, trở thành tâm điểm của thế giới. Trung tâm điều hành, một tòa tháp kính cao 30 tầng với mái cong mô phỏng cánh chim, đón 5,000 nhân viên AstroViet, từ kỹ sư hàng không, chuyên gia vật lý plasma, đến lập trình viên AI. Khu vực bãi phóng chính, cách trung tâm 3 km, được bao quanh bởi hàng rào an ninh và các trạm radar, là nơi tên lửa Astro-2, cao 120 mét, đường kính 10 mét, sơn trắng bạc với logo AstroViet đỏ rực, đứng sừng sững trên bệ phóng bê tông. Module thứ hai của trạm ASEAN, trị giá 3 tỷ USD, nặng 50 tấn, dài 15 mét, rộng 6 mét, được thiết kế như một kho tiếp tế nhiên liệu hiện đại, chứa 200.000 lít hydro lỏng ở -253°C và oxy lỏng ở -183°C, đủ cung cấp cho 10 chuyến tàu liên hành tinh mỗi năm. Module này có 12 bình chứa titan, hệ thống làm lạnh siêu dẫn, và 24 tấm pin mặt trời cung cấp 50 kW điện, tích hợp với module đầu tiên ở quỹ đạo Trái Đất thấp 400 km, biến trạm ASEAN thành trạm hậu cần vũ trụ đầu tiên của khu vực.

Nam đứng tại phòng điều khiển chính, trước 40 màn hình lớn hiển thị dữ liệu thời gian thực: quỹ đạo, áp suất bình nhiên liệu, nhiệt độ động cơ, và tín hiệu GPS. Vai trái anh nhức nhẹ sau vụ nổ súng tại Philadelphia, nhưng anh giấu đi, tập trung vào nhiệm vụ. Anh nhắn Leonor: "Em, hôm nay chúng ta phóng module thứ hai. Anh sẽ gọi em tối nay để kể chi tiết. Hôn Isabella giúp anh." Leonor trả lời: "Nam, em hồi hộp lắm. Chúc anh thành công. Isabella đang vẫy tay với anh qua video!" Nam mỉm cười, cất điện thoại, quay sang Jetsun Pema, 43 tuổi, giám đốc phát triển bền vững, mặc áo blouse trắng, đang kiểm tra bảng điều khiển: "Jetsun, hệ thống làm lạnh hydro và oxy hoạt động ổn định chứ?" Cô đáp, giọng chắc chắn: "Nam, hydro duy trì -253°C, oxy -183°C, áp suất bình chứa đạt 99,8%. Module sẵn sàng phóng."

Trần Ngọc Anh bước vào, báo cáo: "Nam, 200 nhà báo từ BBC, CNN, Al Jazeera, và Yonhap đã vào khu quan sát cách bãi phóng 2 km. Chúng ta livestream trên X, hiện có 7 triệu người xem, với hashtag #ASEANOrbit." Nam gật đầu: "Ngọc Anh, đảm bảo mọi góc quay đều hoàn hảo. Tôi muốn thế giới thấy AstroViet dẫn đầu." Anh kiểm tra đồng hồ, còn 45 phút đến giờ phóng, bước ra ban công trung tâm điều hành, nhìn tên lửa Astro-2 tỏa khói trắng từ hệ thống làm lạnh nitơ lỏng. Gió biển mang theo mùi muối, hòa quyện với tiếng sóng vỗ và tiếng động cơ kiểm tra cuối cùng. Anh hít sâu, cảm nhận áp lực và niềm tự hào khi đứng trước cột mốc lịch sử.

9 giờ 50 phút, kỹ sư trưởng, một người phụ nữ Việt Nam 50 tuổi, báo cáo qua bộ đàm: "Tất cả hệ thống sẵn sàng. Pin mặt trời module đạt 100%, radar quỹ đạo không phát hiện chướng ngại vật." Nam ra lệnh: "Bắt đầu đếm ngược." Giọng loa vang lên: "Mười, chín, tám..." Nhân viên phòng điều khiển nín thở, tay nắm chặt ghế. Tại giây số 0, Astro-2 phun lửa cam rực, 12 động cơ đẩy tổng lực 12 triệu mã lực rung chuyển mặt đất, tạo sóng xung kích lan qua rừng dừa. Tên lửa bay vút qua tầng mây, để lại vệt khói trắng dài 10 km. Màn hình theo dõi hiển thị tốc độ 7,8 km/s, độ cao 120 km, rồi 350 km. Sau 12 phút 37 giây, tín hiệu từ module vang lên: "Module thứ hai tách khỏi Astro-2, vào quỹ đạo 400 km, kết nối với module đầu tiên thành công!" Phòng điều khiển vỡ òa, nhân viên ôm nhau reo hò, một kỹ sư trẻ hét: "Chúng ta làm được!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...