Chương 168: Trạm không gian ASEAN

AstroPod nhẹ nhàng cập bến trạm ASEAN, nằm lơ lửng ở quỹ đạo Trái Đất thấp, cách bề mặt 400 km








Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.

AstroPod nhẹ nhàng cập bến trạm ASEAN, nằm lơ lửng ở quỹ đạo Trái Đất thấp, cách bề mặt 400 km. Nam bước ra khoang tiếp nhận, nơi không khí mát lạnh mang theo mùi kim loại nhè nhẹ. Cửa kính lớn, rộng 5 mét, mở ra khung cảnh Trái Đất xanh lam, xoay chậm như một viên ngọc khổng lồ giữa không gian đen thẳm. Im Yoon-ah đứng bên cạnh anh, cô nghiêng đầu, ngón tay vuốt sợi tóc mai, giọng nói trong trẻo: "Nam, anh xem, Trái Đất từ đây thật kỳ diệu. Trạm này như một thế giới riêng, lơ lửng giữa các vì sao." Nam mỉm cười, chạm nhẹ vào tay cô, cảm nhận sự ấm áp qua da: "Yoon-ah, cô nói đúng. Trạm ASEAN là giấc mơ của AstroViet, và tôi muốn cô khám phá nó cùng tôi."

Tiến sĩ Nguyễn Thị Lan, trưởng trạm ASEAN, mặc áo blouse trắng, thẻ nhân viên in logo AstroViet đeo trước ngực, tiến đến chào họ. Giọng cô trầm ổn, chuyên nghiệp: "Thưa anh Nam, chị Yoon-ah, tôi xin chào mừng hai người đến với trạm ASEAN. Tôi đã chuẩn bị một hành trình tham quan chi tiết qua cả ba module, từ khu nghiên cứu đến khu sinh hoạt. Hai người đã sẵn sàng để bắt đầu chưa?" Yoon-ah gật đầu, nụ cười rạng rỡ như ánh sao, giọng hào hứng: "Chị Lan, tôi sẵn sàng lắm! Trạm này lớn hơn tôi tưởng tượng, như một thành phố bay giữa không gian vũ trụ!" Nam gật đầu, giọng trầm ấm, đầy ý tứ: "Chị Lan, tôi cảm ơn chị đã sắp xếp. Yoon-ah, cô sẽ thấy những điều tuyệt vời nhất ở đây."

Lan dẫn họ bước qua hành lang thép không gỉ, dài 50 mét, ánh sáng LED trắng dịu tỏa từ trần, tạo những vệt sáng mượt mà trên tường. Sàn chống trượt, in hoa văn lục giác, vang lên tiếng bước chân đều đặn. Cửa tự động mở ra với âm thanh sượt nhẹ, dẫn họ vào Module 1, khu nghiên cứu rộng 100 m², không gian sáng trắng, mang mùi ozone thoảng từ các thiết bị công nghệ cao. Trung tâm module là lò Tokamak thu nhỏ, đường kính 5 mét, bao quanh bởi 12 cuộn từ siêu dẫn, mỗi cuộn nặng 10 tấn, phủ lớp titan láng bóng chống bức xạ. Lò được bọc gốm chịu nhiệt, bên ngoài là một màn hình 4K hiển thị hình ảnh plasma xoáy ở nhiệt độ 100 triệu độ C, kèm dữ liệu từ trường 10 Tesla, ổn định ở mức 99,8%. Ba nữ kỹ sư, mặc đồ bảo hộ bạc, đang điều chỉnh bảng điều khiển, ánh sáng đỏ từ cảm biến laser lướt qua các cuộn từ, tạo không gian như một phòng thí nghiệm tương lai. Lan giơ tay giới thiệu, giọng rõ ràng: "Đây là lò phản ứng nhiệt hạch, công suất đạt 520 MW. Chúng tôi sử dụng nó để thử nghiệm động cơ tàu vận tải liên hành tinh, tối ưu hóa cho các sứ mệnh đến Sao Hỏa vào năm 2045."

Yoon-ah bước tới gần cửa kính an toàn, ngón tay thon lướt trên bề mặt lạnh, giọng trầm trồ: "Chị Lan, lò này nóng hơn cả Mặt Trời, đúng không? Làm sao các chị giữ nó an toàn như thế?" Lan mỉm cười, giải thích: "Chị Yoon-ah, từ trường của lò mạnh hơn từ trường Trái Đất 200,000 lần, giữ plasma cách tường thành 1 mét. Hệ thống an toàn đảm bảo không có rủi ro." Nam đứng sau Yoon-ah, đặt tay nhẹ lên vai cô, cảm nhận cơ thể mềm mại qua áo: "Yoon-ah, lò này là trái tim của AstroViet. Hàng nghìn kỹ sư đã làm việc suốt mười năm để biến nó thành hiện thực. Cô có thấy tương lai của vũ trụ trong đó không?" Yoon-ah quay lại, môi hồng cong lên, giọng ấm áp: "Nam, tôi cảm nhận được giấc mơ của anh. Nó như một ngôi sao nhân tạo, sáng rực trong không gian này."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...