Chương 169: Tàu vũ trụ Artemis

Sau bữa tối, Nam và Im Yoon-ah trở về phòng riêng tại Module 3, một không gian nhỏ nhưng tinh tế, mang dấu ấn công nghệ tiên tiến của AstroViet








Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.

Sau bữa tối, Nam và Im Yoon-ah trở về phòng riêng tại Module 3, một không gian nhỏ nhưng tinh tế, mang dấu ấn công nghệ tiên tiến của AstroViet. Căn phòng rộng 10 mét vuông, tường thép xám bóng loáng, phản chiếu ánh sáng LED trắng dịu, được điều chỉnh xuống 20% độ sáng, tạo nên một bầu không khí mờ ảo, như ánh trăng nhạt lan tỏa. Sàn composite chống trượt, mát lạnh dưới chân, mang lại cảm giác vững chãi giữa quỹ đạo Trái Đất. Giường đơn, rộng 1,2 mét, trải nệm lụa xám mịn, gối trắng mềm mại, chăn lụa mỏng gấp gọn ở góc giường, mời gọi sự nghỉ ngơi. Một bàn thép gắn vào tường, bên trên là màn hình điều khiển trạm, hiển thị nhiệt độ 20 độ C, áp suất 1 atm, và trạng thái quỹ đạo ổn định. Cửa sổ kính cường lực, đường kính 50 cm, mở ra khung cảnh Trái Đất xanh lam, xoay chậm trong quỹ đạo thấp khoảng 400 km, ánh sáng xanh nhạt chiếu vào phòng, tạo hiệu ứng sóng biển lặng lẽ, như hòa quyện với vũ trụ bên ngoài. Không khí mang mùi kim loại nhẹ từ hệ thống lọc khí, hòa lẫn với hương hoa nhài từ cơ thể Yoon-ah, tạo nên một sự thân mật đầy gợi cảm giữa không gian công nghệ cao.

Im Yoon-ah đứng cạnh giường, mặc quần legging đen ôm sát, tôn lên đôi đùi thon dài, hông cong tròn, và vòng eo mảnh mai. Áo thun trắng bó sát, làm nổi bật đường cong ngực đầy đặn, gợi lên nét quyến rũ tự nhiên. Cô cởi đôi giày thể thao, để lộ bàn chân nhỏ nhắn, móng sơn hồng nhạt, bước nhẹ nhàng trên sàn lạnh, ngón chân khẽ co lại vì cảm giác mát. Tóc đen, dài ngang lưng, xõa tự nhiên, lướt qua vai khi cô ngồi xuống giường, nệm lún nhẹ, phát ra tiếng rột rẹt nhỏ, như một âm thanh thân mật trong không gian tĩnh lặng. Ánh sáng LED chiếu lên làn da mịn màng, tạo bóng mờ quyến rũ trên cổ, xương quai xanh, và phần ngực lộ ra khỏi cổ áo. Cô vuốt tóc, động tác chậm rãi, tóc lướt qua những ngón tay thon, ánh sáng phản chiếu trên từng sợi, như lụa đen chảy mềm mại.

Nam cởi chiếc vest xanh navy, treo gọn trên móc thép, động tác từ tốn, để lộ sơ mi trắng ôm sát, tay áo xắn đến khuỷu, khoe cánh tay săn chắc. Anh bước đến, ngồi cạnh Yoon-ah, giường lún thêm, nệm kêu nhẹ, như hòa vào nhịp thở của cả hai. Anh vuốt tóc cô, ngón tay lướt chậm qua từng sợi mềm mại, cảm nhận độ mượt, mùi hoa nhài từ dầu gội thoảng lên, kích thích giác quan. Giọng anh trầm, chậm rãi, đầy đủ: "Yoon-ah, hôm nay cô cảm thấy thế nào? Trạm ASEAN có làm cô kinh ngạc không?"

Cô tựa đầu vào vai anh, cơ thể mềm mại ép sát, ngực chạm cánh tay qua lớp áo thun, hơi ấm lan tỏa như một ngọn lửa nhỏ giữa căn phòng lạnh: "Nam, tôi chưa từng tưởng tượng mình được đến một nơi như thế này. Đài quan sát, kính viễn vọng, và Trái Đất ngoài cửa sổ... tất cả như một bộ phim khoa học viễn tưởng. Anh đã làm tôi cảm thấy mình thật đặc biệt, như một ngôi sao giữa vũ trụ bao la." Nam cúi đầu, môi anh chạm môi cô, nhẹ nhàng, cảm nhận vị son đào ngọt ngào, mềm mại như nhung. Im Yoon-ah đáp lại, môi cô hé mở, lưỡi khẽ chạm lưỡi anh, nụ hôn sâu dần, hơi thở hòa quyện, ấm nóng, như kéo họ vào một thế giới riêng, tách biệt khỏi trạm thép lạnh lẽo.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...