Chương 185: Module nông nghiệp
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
Sáng sớm 8 tháng 10, sân bay vũ trụ Phú Quốc rực rỡ dưới ánh nắng nhiệt đới, nhiệt độ 31 độ C, không khí mặn mòi hòa quyện với mùi dầu máy từ các thiết bị và hương hoa sứ từ hàng cây ven đường. Nam bước đi bên Leonor de Borbón trong váy lụa xanh nhạt, cổ V khoét sâu, tóc xõa dài bay nhẹ trong gió biển, làn da trắng hồng ánh lên dưới nắng. Họ bước vào tháp điều khiển, một tòa thép kính cao 50 mét, tường trắng láng bóng, mùi ozone thoảng từ hệ thống máy tính siêu mạnh, không khí mát lạnh từ điều hòa 20°C. Màn hình 8K, rộng 5 mét, chiếu hình module nông nghiệp dài 50 mét, được lắp ráp và vận chuyển nhà máy AstroViet-Reliance ở Mumbai. Module, bao bọc trong vỏ titan chống bức xạ, chứa hệ thống hydroponics trồng rau diếp, cà chua, thảo mộc, nấm; chuồng nuôi 100 con gà lông trắng; bể nuôi 200 con cá tilapia bơi lội; và lò ủ vi sinh sản xuất phân bón sinh học. Mỗi chi tiết được thiết kế tỉ mỉ: ống dẫn nước siêu nhỏ 0,5 mm, cảm biến ánh sáng 4K theo dõi cây, và hệ thống lọc khí đảm bảo oxy 21%.
Nam kiểm tra tablet, dữ liệu vệ tinh 6G hiển thị thông số module: trọng lượng 120 tấn, áp suất bên trong 1 atm, nhiệt độ 22°C, độ bền titan 10^6 N/m². Anh quay sang Leonor, giọng trầm ấm: "Leonor, module này sẽ giúp trạm ASEAN tự cung 80% thực phẩm, giảm phụ thuộc vào AstroPod." Leonor tựa vai anh, tay nắm chặt, giọng dịu dàng: "Nam, em tự hào về anh. Đây là giấc mơ lớn của anh, đúng không?" Anh hôn trán cô, mỉm cười: "Leonor, là giấc mơ của cả hai ta. Sự ủng hộ của em là động lực lớn nhất." Kỹ sư trưởng Lê Minh Tuấn bước tới, giọng chắc chắn: "Anh Nam, tên lửa Astro-2, cao 80 mét, đã nạp 500 tấn nhiên liệu hydro lỏng và helium-3. Hệ thống làm mát nitơ lỏng bơm 200 lít/giờ, giữ nhiệt độ động cơ dưới 100°C. Chúng tôi sẵn sàng phóng trong 20 phút." Nam gật, tay vuốt tablet: "Anh Tuấn, tôi tin tưởng đội ngũ. Hãy đảm bảo mọi thông số đều hoàn hảo."
Bên ngoài, tên lửa Astro-2 sừng sững trên bệ phóng, vỏ titan sáng bạc phản chiếu ánh nắng, khói lạnh từ hệ thống làm mát nitơ lỏng bốc lên, tạo thành đám mây trắng mịn, che mờ chân bệ. Đội kỹ sư, mặc đồ bảo hộ bạc, kiểm tra lần cuối các cảm biến áp suất, nhiệt độ, và độ rung, ánh sáng đỏ từ laser quét qua các mối hàn. Một kỹ sư trẻ, ~25 tuổi, báo cáo qua bộ đàm: "Anh Tuấn, áp suất nhiên liệu ổn định 5 bar, nhiệt độ -253°C, tất cả hệ thống xanh." Tuấn gật, quay sang Nam: "Anh Nam, mọi thứ sẵn sàng. Anh ra lệnh phóng chứ?" Nam nhìn Leonor, cô gật nhẹ, anh nói: "Anh Tuấn, bắt đầu đếm ngược." Loa vang giọng đếm: "Phóng trong 15 giây... 10, 9, 8... 3, 2, 1!" Động cơ gầm vang, lửa phụt ra dữ dội, tên lửa lao lên trời, để lại vệt khói trắng uốn cong trên nền xanh biển Phú Quốc, rung chuyển cả tháp điều khiển. Leonor nắm tay Nam chặt hơn, giọng phấn khích: "Nam, nó đẹp quá! Như một ngôi sao bay lên trời!" Anh ôm vai cô, thì thầm: "Leonor, đây là bước tiến cho nhân loại, và anh có em bên cạnh."
Bình luận