Chương 191: Ám ảnh

Sáng 1 tháng 12, tại bến đỗ khách sạn vũ trụ AstroViet, quỹ đạo 400 km, ánh sáng nhân tạo rực rỡ chiếu lên AstroPod, dài 10 m, thân hợp kim titan lấp lánh như ánh sao, cửa sổ panorama rộng 2 m mở ra khung cảnh ngân hà rực rỡ, hàng triệu vì sao lấp...








Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.

Sáng 1 tháng 12, tại bến đỗ khách sạn vũ trụ AstroViet, quỹ đạo 400 km, ánh sáng nhân tạo rực rỡ chiếu lên AstroPod, dài 10 m, thân hợp kim titan lấp lánh như ánh sao, cửa sổ panorama rộng 2 m mở ra khung cảnh ngân hà rực rỡ, hàng triệu vì sao lấp lánh như kim cương trên nền nhung đen. Trái Đất, một viên ngọc xanh lam, xoay chậm phía xa, mây trắng xoáy nhẹ như tranh thủy mặc. Nam đứng cạnh Im Yoon-ah trong bộ váy lụa trắng mỏng nhẹ, ôm sát ngực tròn đầy, eo thon nhỏ, mái tóc nâu xõa dài óng ả, phất phơ trong không gian không trọng lực. Yoon-ah nắm tay anh, ngón tay thon dài run nhẹ, đôi môi hồng mím chặt, giọng đầy lo lắng: "Nam, tôi vẫn sợ AstroPod. Vụ tai nạn làm tim tôi đập mạnh mỗi khi nghĩ đến việc rời quỹ đạo." Nam siết chặt tay cô, nụ cười dịu dàng như ánh nắng sớm: "Yoon-ah, tôi ở đây với cô. Tôi hứa sẽ giữ cô an toàn, như cách tôi đã ôm cô trong kén cứu hộ, lơ lửng giữa không gian năm ngoái." Cô tựa đầu vào vai anh, mái tóc mềm mại chạm má anh, mùi nước hoa hoa nhài thoảng nhẹ, ngọt ngào như cơn gió mùa hè: "Nam, anh luôn làm tôi cảm thấy an tâm. Tôi tin anh, nhưng lòng tôi vẫn bồn chồn."

Họ bước vào khoang AstroPod, nội thất bọc da trắng tinh khôi, ghế đôi rộng rãi với đệm mềm như mây, màn hình 4K hiển thị đường quỹ đạo từ quỹ đạo 400 km đến sân bay Incheon, Seoul. Nam cẩn thận cài dây an toàn cho Yoon-ah, tay anh chạm nhẹ vai cô, cảm nhận làn da mịn màng qua lớp lụa mỏng: "Yoon-ah, cô thoải mái chưa? Tôi muốn cô thư giãn hoàn toàn trên chuyến bay này." Cô gật đầu, đôi môi cong lên nụ cười nhẹ, giọng mềm mại: "Nam, tôi ổn hơn khi có anh bên cạnh. Cảm giác như chỉ có hai chúng ta, lơ lửng trong vũ trụ, không ai quấy rầy." Anh kéo cô vào lòng, ôm chặt, cơ thể cô ấm áp, mái tóc vuốt qua má anh, mang theo hương thơm dịu ngọt. "Yoon-ah, tôi muốn cô cảm nhận được sự an toàn từ tôi," Nam thì thầm, tay vuốt nhẹ lưng cô qua lớp váy, cảm nhận từng đường cong mềm mại.

AstroPod rung nhẹ, rời bến đỗ, lướt êm qua không gian, tiếng động cơ êm như lời ru, chỉ có tiếng hơi thở nhẹ của Yoon-ah hòa quyện với nhịp tim Nam. Trái Đất hiện ra qua cửa sổ, một viên ngọc xanh lam, mây trắng xoáy nhẹ, châu Á dần rõ nét với bờ biển Hàn Quốc mờ trong ánh sáng sớm. Yoon-ah nắm chặt tay Nam, ngón tay đan xen, hơi thở cô gấp gáp: "Nam, tôi vẫn hồi hộp. Nhỡ có rác vũ trụ thì sao?" Nam cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, giọng trầm ấm như dòng suối: "Yoon-ah, AstroPod này có radar AstroBot-7, phát hiện rác vũ trụ cách 1,000 km. Cô an toàn tuyệt đối với tôi. Hãy nghĩ về Seoul, về căn hộ của cô, về những con đường thân quen." Cô tựa ngực anh, nhịp tim dần đều, thì thầm: "Nam, anh làm tôi nhớ những ngày chúng ta ở Hawaii sau tai nạn. Anh ngồi cạnh tôi, kể chuyện về AstroViet, làm tôi quên đi nỗi sợ."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...