Chương 196: Trò chơi dân gian
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
Sáng 29 tháng 1, Seoul se lạnh, nhiệt độ -2 độ C, tuyết rơi lất phất, phủ trắng các con phố Gangnam như một bức tranh mùa đông thanh lịch, lung linh. Nam lái chiếc Bentley Continental màu đen bóng loáng, lướt qua những con đường rợp đèn lồng đỏ, ánh sáng hắt lên lớp tuyết mỏng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, như thể Seoul đang chào đón anh bằng ánh sáng của mùa xuân giữa mùa đông. Tiếng nhạc dân gian từ những gian hàng ven đường vang lên, giai điệu Arirang hòa quyện với tiếng gió lạnh, khiến lòng anh rạo rực, trái tim đập nhanh khi nhớ lại nụ hôn sâu đậm dưới pháo hoa đêm qua, cảm giác môi Yoon-ah chạm vào môi anh vẫn còn vương vấn, như một bài thơ tình chưa bao giờ khép lại.
Chiếc xe dừng trước tòa tháp kính hiện đại, nơi căn hộ cao cấp của Yoon-ah tọa lạc ở tầng 25, với cửa sổ panorama mở ra khung cảnh sông Hàn lấp lánh ánh bạc dưới ánh nắng buổi sớm, như một dải lụa bạc uốn lượn giữa lòng thành phố. Trong tay Nam là một phong bì lì xì đỏ thắm, được trang trí bằng hoa văn cúc vàng, chữ "Phúc" thư pháp viết tay, nét mực đen bóng mượt, và một dải ruy băng lụa vàng nhỏ, một món quà Tết được chuẩn bị tỉ mỉ như biểu tượng của tình cảm và sự trân trọng. Anh vuốt nhẹ phong bì, ngón tay lướt qua lớp giấy mịn, cảm nhận sự tinh tế của hoa văn, lòng nghĩ đến nụ cười của Yoon-ah khi nhận món quà này. Nam đứng trước cửa, hít một hơi sâu, mùi hương Tết từ những cành cúc vàng và thông đỏ treo ngoài hành lang thấm vào giác quan, khiến anh như lạc vào một giấc mơ mùa xuân.
Cửa mở, Im Yoon-ah xuất hiện trong bộ hanbok lụa đỏ rực rỡ, hoa văn cúc vàng thêu tỉ mỉ, ôm sát cơ thể, tôn lên đường cong hoàn hảo, như một bức tranh sống động của nét đẹp truyền thống và hiện đại. Lớp lụa mỏng nhẹ ôm lấy vòng eo thon, ngực tròn căng mọng, và đôi chân dài ẩn hiện qua lớp váy dài, tạo nên một hình ảnh vừa thanh lịch vừa quyến rũ. Mái tóc đen dài xõa tự nhiên, lấp lánh dưới ánh sáng, điểm một chiếc trâm ngọc trai nhỏ, sáng lấp lánh như một ngôi sao. Nụ cười của cô sáng ngời, như ánh mặt trời xuyên qua màn tuyết, đôi má hồng nhẹ, như hoa đào nở sớm: "Nam, anh đến rồi! Chúc anh năm mới an khang, thịnh vượng, vạn sự như ý nhé!" Nam bước vào, ôm nhẹ cô, ngón tay lướt qua lưng cô, cảm nhận lớp lụa mịn màng, mát lạnh, như đang chạm vào một dòng suối mùa hè. Mùi nước hoa hoa nhài thoảng nhẹ từ cô hòa quyện với hương lụa, khiến anh như lạc vào một giấc mơ, trái tim rạo rực. Anh thì thầm, giọng trầm ấm, đong đầy cảm xúc: "Yoon-ah, tôi chúc cô năm mới hạnh phúc, rực rỡ như hanbok này, như trái tim cô làm tôi rung động mỗi giây phút, như ánh sáng cô mang đến cho tôi."
Anh trao phong bì lì xì, ngón tay chạm nhẹ vào tay cô, một cái chạm như truyền hơi ấm giữa ngày đông lạnh giá, như một lời hứa không cần nói thành lời. Cô mở phong bì, ngón tay lướt qua lớp giấy đỏ, đôi má hồng lên, nụ cười rạng rỡ như hoa đào nở sớm, giọng cô nhẹ nhàng, đầy cảm xúc: "Nam, 20 triệu won! Anh hào phóng quá!" Nam vuốt tóc cô, ngón tay lướt qua những lọn tóc mềm mại, đen óng như suối đêm, cảm nhận từng sợi tóc trượt qua đầu ngón tay, giọng dịu dàng: "Yoon-ah, tôi muốn ngày Tết của cô tràn ngập niềm vui." Cô tựa vào anh, đầu nghiêng nhẹ, mái tóc chạm vào vai anh, mùi hương hoa nhài thấm vào giác quan anh, cô thì thầm: "Nam, anh làm tôi cảm thấy mình là người đặc biệt nhất. Tết này, tôi chỉ muốn ở bên anh, để cảm nhận anh, để sống trong khoảnh khắc này."
Bình luận