Chương 32: Phuket
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
Tháng 11 năm 2029, Nam bí mật đáp chuyến bay riêng tới Phuket. Trước khi rời thành phố Hồ Chí Minh, anh đã gửi một tin nhắn ẩn danh qua một ứng dụng mã hóa tới Jetsun Pema: "Gặp tôi tại bãi biển nhỏ gần mũi Promthep, Phuket, 20 giờ, ngày 12 tháng 11. Chỉ mình em. Không ai được biết."
Đây là một bãi biển vắng vẻ, kín đáo, được bao quanh bởi những tảng đá lớn và rừng nhiệt đới – để đảm bảo không bị phát hiện. Nam đặt phòng tại một biệt thự biệt lập ở bãi biển Kata Noi, cách địa điểm gặp vài kilômét, và chuẩn bị kỹ lưỡng, mang theo một chai rượu vang Château Margaux. Anh chỉ mặc quần đùi đen bó sát, để lộ cơ thể săn chắc, không mặc áo, để phù hợp với không khí nóng ẩm của bãi biển và để khơi dậy dục vọng từ Jetsun Pema. Anh tự nhủ rằng cuộc gặp sẽ chỉ là để ôn lại kỷ niệm, nhưng sâu thẳm, anh biết rằng dục vọng có thể lấn át lý trí.
Đúng 20 giờ, Nam đứng trên bãi biển nhỏ gần mũi Promthep, nơi sóng biển vỗ nhẹ và ánh trăng bạc rải xuống mặt nước. Bãi biển biệt lập, không một bóng người, chỉ có tiếng sóng và tiếng gió thổi qua rừng nhiệt đới. Anh nghe tiếng bước chân nhẹ trên cát, quay lại và thấy Jetsun Pema xuất hiện từ bóng tối. Cô mặc một chiếc váy lụa trắng mỏng, ôm sát cơ thể, mái tóc đen dài buông xõa, làn da sáng dưới ánh trăng toát lên vẻ thanh tao nhưng đầy quyến rũ. Tuy nhiên, ánh mắt cô lấm lét, liên tục nhìn quanh như sợ bị phát hiện, vai cô hơi run khi bước đến gần.
"Pema, em ổn chứ?" Nam hỏi, giọng trầm, bước tới nắm nhẹ tay cô, cơ bắp của anh căng lên dưới ánh trăng khi anh đứng chỉ với quần đùi. Cô giật mình, giọng nhỏ: "Nam, em... em sợ. Em đã rời yến tiệc sớm, nói với đoàn tùy tùng rằng em cần nghỉ ngơi. Nhưng nếu Quốc vương hay bất kỳ ai nghi ngờ, em không biết điều gì sẽ xảy ra." Nam siết nhẹ tay cô, ánh mắt trấn an, nụ cười tự tin: "Pema, anh chọn nơi này vì nó hoàn toàn kín đáo, và thời điểm này không ai chú ý đến em. Chỉ có em, anh, ánh trăng, và sóng biển. Em an toàn với anh, anh hứa." Anh kéo cô vào vòng tay, ôm nhẹ, cơ thể trần của anh ấm áp chạm vào cô, khiến cô dần thả lỏng. "Cảm ơn anh, Nam," cô thì thầm, tựa đầu vào ngực anh, hơi thở cô chậm lại. "Em chỉ... em cần khoảnh khắc này, dù chỉ một lần."
Họ ngồi xuống tấm chăn lụa mà Nam đã chuẩn bị trên cát, chai rượu vang Château Margaux đặt giữa hai người. Dưới ánh trăng, họ nâng ly, tiếng sóng biển hòa quyện với tiếng chuông gió từ xa, gợi nhớ đến những đêm ở Bhutan. Jetsun Pema mỉm cười, ánh mắt cô dịu đi, nhưng vẫn mang một chút lo lắng: "Anh khiến em cảm thấy an toàn, như đang ở nhà. Nhưng lần này, em phải cẩn thận hơn bao giờ hết."
Bình luận