Chương 4: Phu nhân thủ tướng Singapore
Sau lần diện kiến đầu tiên tại Hội nghị Công nghệ Toàn cầu, Nam nhận được email từ Tze Lui, đề nghị một buổi gặp riêng để thảo luận sâu hơn về dự án. "Tôi tin AstroViet có tiềm năng lớn, và tôi có thể giúp cậu tiếp cận một số quỹ đầu tư phù hợp," cô viết, giọng văn lịch sự nhưng không giấu được sự quan tâm đặc biệt. Nam, dù hồi hộp, đồng ý ngay.
Buổi gặp đầu tiên diễn ra tại một văn phòng sang trọng ở khu vực Marina Bay. Tze Lui xuất hiện trong bộ váy công sở màu xanh đậm, mái tóc búi cao tôn lên gương mặt thanh tú. Cô bắt tay Nam, nhưng cái siết tay kéo dài hơn bình thường, kèm theo nụ cười ấm áp: "Rất vui được gặp lại cậu, Nam." Cậu cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay cô, và trái tim cậu lại lạc nhịp.
Trong buổi họp, Nam trình bày chi tiết về kế hoạch của AstroViet: một mạng lưới 50 vệ tinh CubeSat cung cấp internet tốc độ cao cho các vùng sâu vùng xa ở Đông Nam Á. Tze Lui lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng đặt những câu hỏi sắc bén về chi phí, hiệu suất, và tác động xã hội. "Dự án này không chỉ là công nghệ, mà còn là cách thay đổi cuộc sống của hàng triệu người," cô nhận xét, ánh mắt lấp lánh. Nam gật đầu, cảm kích sự thấu hiểu của cô.
Cuối buổi, Tze Lui đề xuất: "Tôi quen một số quỹ đầu tư ở Singapore và Hồng Kông. Họ có thể quan tâm, nhưng cậu cần một chiến lược thuyết phục hơn. Tôi sẽ sắp xếp để cậu gặp họ." Nam cúi đầu cảm ơn, nhưng khi ngẩng lên, cậu bắt gặp ánh mắt của Tze Lui – không chỉ là sự chuyên nghiệp, mà còn là một tia sáng tò mò, như thể cô đang cố đọc được suy nghĩ của cậu.
Những buổi gặp tiếp theo diễn ra thường xuyên hơn, đôi khi tại văn phòng, đôi khi ở những quán cà phê kín đáo ven sông Singapore. Tze Lui luôn xuất hiện hoàn hảo, với những bộ váy tinh tế và mùi nước hoa thoang thoảng. Cô giúp Nam hoàn thiện bản thuyết trình, giới thiệu cậu với những cái tên lớn trong giới đầu tư, như quỹ Temasek và một số nhà đầu tư tư nhân từ Thung lũng Silicon. Nhờ cô, AstroViet bắt đầu nhận được những lời mời gọi vốn đầu tiên, với tổng giá trị lên đến hàng triệu USD.
Nhưng giữa những cuộc thảo luận công việc, những khoảnh khắc thân mật bắt đầu len lỏi. Trong một buổi làm việc muộn tại văn phòng của Tze Lui, khi cả hai cùng cúi xuống xem một biểu đồ trên laptop, tay cô vô tình chạm vào tay Nam. Cả hai đều dừng lại, không ai rút tay về. "Cậu làm việc quá chăm chỉ, Nam," cô nói khẽ, giọng trầm ấm. "Đừng quên dành thời gian cho bản thân." Nam cười gượng, cố che giấu nhịp tim đang tăng tốc: "Cảm ơn phu nhân."
Một lần khác, tại một quán bar sang trọng sau buổi gặp gỡ nhà đầu tư, Tze Lui mời Nam một ly rượu vang. Ánh đèn mờ ảo chiếu lên gương mặt cô, làm nổi bật đôi môi mọng đỏ. "Cậu có bao giờ nghĩ đến việc ở lại Singapore không?" cô hỏi, ngón tay xoay nhẹ ly rượu. Nam lắc đầu, đùa: "Sài Gòn vẫn là nhà. Nhưng Singapore... có sức hút riêng." Tze Lui cười, ánh mắt như muốn nói điều gì đó sâu hơn. Khi chia tay, cô đặt tay lên vai Nam, một cử chỉ tưởng chừng vô tình nhưng khiến cậu đứng lặng vài giây.
Những tương tác này, dù nhỏ, tích tụ thành một sự căng thẳng ngọt ngào. Nam biết Tze Lui đã có gia đình, rằng cô là phu nhân của một trong những người quyền lực nhất Singapore. Nhưng mỗi lần gặp cô, cậu không thể ngăn mình bị cuốn vào sự thông minh, duyên dáng, và sức hút không lời của cô. Tze Lui, về phần mình, dường như cũng đấu tranh với cảm xúc. Cô luôn giữ khoảng cách vừa đủ, nhưng những cái nhìn kéo dài và những cái chạm tay không cần thiết tiết lộ một sự khao khát bị kìm nén.
Một buổi tối, khi cả hai ở lại văn phòng để chuẩn bị cho một buổi pitch quan trọng, Tze Lui đứng dậy pha cà phê cho Nam. Cô bước đến gần, đặt tách cà phê trước mặt cậu, và trong khoảnh khắc bất ngờ, cô cúi xuống, mái tóc lướt qua má Nam. "Cậu có biết mình đặc biệt thế nào không?" cô thì thầm, giọng run nhẹ. Nam ngẩng lên, ánh mắt khóa chặt vào cô. Không gian im lặng, chỉ có tiếng tim đập của cả hai. Nhưng rồi Tze Lui quay đi, mỉm cười như chưa có gì xảy ra: "Chúng ta nên tập trung. Buổi pitch ngày mai rất quan trọng."
Nam gật đầu, nhưng trong lòng cậu biết, lằn ranh giữa công việc và cảm xúc đang ngày càng mong manh. Và cậu không chắc mình có đủ sức để giữ nó nguyên vẹn.
Bình luận