Chương 77: Leonor de Borbón

Biệt thự trên đồi Madrid, món quà từ vua Felipe VI, là một không gian lãng mạn, tường đá trắng điểm xuyết tranh hoa, cửa sổ lớn mở ra bầu trời Madrid lấp lánh sao, giường lụa trắng rải cánh hoa hồng đỏ, thơm ngát như lời yêu








Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.

Biệt thự trên đồi Madrid, món quà từ vua Felipe VI, là một không gian lãng mạn, tường đá trắng điểm xuyết tranh hoa, cửa sổ lớn mở ra bầu trời Madrid lấp lánh sao, giường lụa trắng rải cánh hoa hồng đỏ, thơm ngát như lời yêu. Một lò sưởi nhỏ tí tách cháy, ánh lửa vàng hòa quyện với ánh nến, tạo nên không khí ấm áp, thiêng liêng. Hương hoa nhài, oải hương, và vani lan tỏa từ lọ tinh dầu trên bàn gỗ mun, hòa quyện với tiếng piano nhẹ nhàng của Nocturne Op. 9 No. 2 vang lên từ loa ẩn, như một bản tình ca dành riêng cho họ.

Nam quay lại, ánh mắt lấp lánh như những vì sao, nắm tay Leonor, ngón tay đan chặt, cảm nhận nhịp tim cô qua làn da mịn: "Leonor, em là nàng thơ của anh, là ánh trăng soi sáng đời anh, và đêm nay, anh muốn viết câu chuyện của chúng ta, từng dòng, từng chữ." Cô mỉm cười, má hồng rực dưới ánh nến, ánh mắt rạng rỡ như ánh trăng: "Nam, em đã mơ về khoảnh khắc này từ ngày anh nắm tay em ở Madrid. Anh là giấc mơ thành hiện thực, là bầu trời của em, là tất cả của em." Hơi ấm từ cô làm tim anh rung lên, và anh biết, đêm nay sẽ là sự khởi đầu cho một đời bên nhau.

Nam cởi áo sơ mi, để lộ cơ ngực săn chắc, sẹo mờ trên vai ánh lên như dấu ấn của một chiến binh, ánh mắt khóa chặt vào Leonor: "Leonor, anh muốn em cảm nhận tình yêu của anh, từng giây, từng hơi thở, như cách em làm anh tan chảy mỗi lần em cười." Cô cởi khăn voan, váy cưới trượt xuống sàn, để lộ cơ thể thanh mảnh, da trắng mịn lấp lánh như ngọc trai, đường cong mềm mại như sóng biển, ánh mắt run rẩy nhưng tràn ngập tin tưởng: "Nam, em là của anh, lần đầu tiên và mãi mãi, em muốn anh yêu em." Họ đứng đối diện, ánh mắt hòa quyện, như hai tâm hồn hòa vào nhau, và Nam cảm nhận nhịp tim cô, như một lời thề không cần lời.

Anh dẫn cô đến giường, cánh hoa hồng đỏ điểm xuyết trên lụa trắng, ánh mắt lấp lánh: "Leonor, chúng ta có cả đêm, và anh muốn em hạnh phúc, thoải mái, như cách em làm anh hạnh phúc mỗi ngày." Cô nằm xuống, tóc vàng óng xõa trên gối, ánh mắt lấp lánh như ánh sao: "Nam, anh dịu dàng với em, em chỉ cần anh, chỉ cần tình yêu của anh, chỉ cần anh là của em." Họ nhìn nhau, ánh mắt khóa chặt, và không khí tràn ngập sự thiêng liêng, như lời thề trong lễ cưới vừa qua, như ánh trăng ngoài cửa sổ.

Nam ngồi bên Leonor, ánh mắt lấp lánh như ánh trăng, vuốt nhẹ tóc cô, từng sợi vàng óng lướt qua ngón tay như những sợi tơ ánh bạc, thơm mùi hoa nhài và vani. Anh cúi xuống, hôn trán cô, môi ấm áp chạm nhẹ, cảm nhận làn da mịn như lụa, giọng thì thầm: "Leonor, em là ánh sáng của anh, là ngôi sao sáng nhất trong bầu trời đời anh, và anh muốn yêu em bằng cả tâm hồn, cả trái tim." Cô mỉm cười, má hồng rực, ánh mắt run rẩy nhưng rạng rỡ: "Nam, anh làm em rung động, như lần đầu anh nói yêu em. Hôn em đi, hôn em như anh yêu em, như anh muốn em mãi mãi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...